CON ĐƯỜNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT
CON ĐƯỜNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT
CON ĐƯỜNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn xã Sin Suối Hồ, giữa không gian núi rừng yên bình hôm nay, các đoàn viên, thanh niên đã được nghe kể lại một câu chuyện về những năm tháng “hoa lửa” – khi tuổi trẻ ở khắp mọi miền đất nước đã cùng nhau giữ vững từng con đường, từng bản làng cho Tổ quốc.
Ngày ấy, có một bản nhỏ tên là Nậm Pha, nằm sâu giữa thung lũng. Con đường độc đạo đi qua bản là tuyến vận chuyển quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến. Trước khi chiến tranh đến, mỗi buổi chiều bên bờ suối lại vang lên tiếng khèn của người già trong bản. Nhưng từ khi bom đạn trút xuống, tiếng khèn ấy dần im lặng, nhường chỗ cho tiếng máy bay gầm rú xé ngang bầu trời.
Ở đầu bản, tổ dân quân tự vệ ngày đêm thay nhau canh gác. Người chỉ huy là ông Lường – một cựu chiến binh đã ngoài năm mươi tuổi. Mái tóc ông đã điểm bạc, nhưng dáng người vẫn rắn rỏi. Sau khi rời quân ngũ trở về quê, ông tiếp tục cầm súng cùng dân làng bảo vệ từng mái nhà, từng thửa ruộng.
Không xa bản là nơi đóng quân của một đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn và dẫn bộ đội qua những điểm bị địch đánh phá ác liệt. Trong đội có Hòa – một cô gái dân tộc Thái mới tròn hai mươi tuổi, nước da ngăm và giọng nói trong trẻo. Mỗi khi đồng đội mệt mỏi, Hòa lại cười động viên:
“Bom đạn thì dữ thật, nhưng đường mình không thông thì bộ đội làm sao đi được.”
Trên đồi cao phía Tây là vị trí của bộ đội chủ lực. Trung đội trưởng Nam là người ít nói, nhưng mỗi khi nhìn tấm bản đồ chiến đấu, ánh mắt anh lại sáng lên đầy quyết tâm. Anh hiểu rằng nếu con đường qua bản Nậm Pha bị cắt, cả mũi tiến công phía trước sẽ gặp nguy hiểm.
Giữa những con người ấy còn có Thắng – một cậu thiếu niên mới mười ba tuổi của bản. Cha cậu đã hy sinh ngoài mặt trận, mẹ mất vì bom đạn, Thắng sống cùng bà ngoại. Dù còn nhỏ, cậu vẫn xin tham gia đội thiếu niên làm nhiệm vụ liên lạc và cảnh giới máy bay.
Người lớn trong bản thương cậu, khuyên ở nhà giúp bà. Nhưng Thắng chỉ lắc đầu:
“Cháu không cầm súng thì cháu chạy tin. Làng mình, đường mình, cháu thuộc hơn ai hết.”
Một buổi trưa oi ả, khi đội thanh niên xung phong đang san lại mặt đường, Thắng bỗng nghe thấy tiếng động lạ từ phía đỉnh núi. Cậu leo lên mỏm đá quen thuộc, nhìn về phía xa rồi tái mặt. Máy bay địch đang bay thấp, hướng thẳng về phía bản.
Không kịp chạy xuống báo tin, Thắng liền thổi mạnh chiếc kèn tre – tín hiệu báo động của dân quân trong bản.
Tiếng kèn vang lên chói gắt giữa thung lũng.
Ngay lập tức, dân quân tản ra vào vị trí chiến đấu. Bộ đội nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa. Đội thanh niên xung phong cũng lao nhanh xuống hầm trú ẩn.
Bom trút xuống như mưa. Đất đá rung chuyển cả sườn núi.
Một quả bom rơi trúng đoạn đường vừa được thông, làm sập cả mặt đường. Không kịp chần chừ, Hòa cùng đồng đội lao ra, vừa tránh mảnh bom vừa san lấp hố để mở lại lối đi.
Từ trên đồi cao, trung đội trưởng Nam nhìn xuống mà lòng thắt lại. Nhưng anh biết nếu con đường không thông, bộ đội phía sau sẽ không thể kịp tiến quân.
Khi tiếng bom tạm ngớt, ông Lường dẫn tổ dân quân chạy đến hỗ trợ. Giữa khói bụi mù mịt, mọi người bỗng thấy Thắng xuất hiện trở lại, mặt lấm lem nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
Cậu hô lớn:
“Cháu biết đường vòng! Theo cháu!”
Cậu bé chạy trước, men theo lối mòn xuyên qua rừng tre, dẫn bộ đội vượt qua khu vực bị đánh phá nặng nề.
Nhưng bất ngờ một tiếng nổ lớn vang lên.
Mọi người chạy tới thì thấy Thắng đã ngã xuống. Trong tay cậu vẫn nắm chặt chiếc kèn tre – chiếc kèn vừa báo động cứu cả bản làng.
Nhờ con đường vòng ấy, bộ đội kịp thời vượt qua trọng điểm, chiến dịch giành thắng lợi. Nhưng bản Nậm Pha mất đi cậu thiếu niên nhỏ tuổi nhất, dũng cảm nhất của mình.
Ngày chôn cất Thắng, cả bản lặng lẽ đứng bên nấm đất nhỏ. Không có vòng hoa, chỉ có chiếc kèn tre được buộc lại bằng một sợi chỉ đỏ.
Hòa đặt chiếc kèn lên mộ cậu, nước mắt rơi lặng lẽ. Ông Lường đứng nghiêm, giơ tay chào theo nghi thức quân đội. Trung đội trưởng Nam cúi đầu thật lâu trước người chiến sĩ nhỏ tuổi.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, con đường qua bản Nậm Pha được trải nhựa phẳng lì. Mỗi buổi chiều, tiếng khèn lại vang lên bên bờ suối như ngày xưa.
Nhưng ở đầu bản, người ta dựng một tấm bia nhỏ, khắc dòng chữ giản dị:
“Nơi đây, thanh niên xung phong, bộ đội, dân quân và một thiếu niên anh hùng đã cùng giữ trọn con đường của Tổ quốc.”
Câu chuyện kết thúc, nhưng khiến đoàn viên, thanh niên xã Sin Suối Hồ lặng đi trong xúc động.
Bởi giữa những năm tháng “hoa lửa”, những con người bình dị – từ bộ đội, thanh niên xung phong, dân quân cho đến một cậu thiếu niên nhỏ tuổi – đã cùng nhau viết nên những trang sử đẹp của lòng yêu nước.
Chiếc kèn tre năm ấy đã lặng im,
nhưng âm vang của lòng dũng cảm và tinh thần tuổi trẻ thì vẫn còn vang mãi giữa núi rừng.



