Con Đường Không Còn Ai Đi Một Mình
Tựa đề: Con Đường Không Còn Ai Đi Một Mình
Năm 1969, có một con đường đất nhỏ nối từ làng ra chợ huyện. Con đường ấy không rộng, hai bên là ruộng lúa và những hàng cây thấp, mỗi bước chân đi qua đều để lại dấu in rõ trên đất mềm.
Người ta thường đi theo từng nhóm nhỏ, ít ai đi một mình lâu trên con đường đó.
Ông Lâm là người hay đi con đường ấy nhất.
Không phải vì buôn bán nhiều, mà vì ông quen đi bộ.
Ông nói:
“Đi đường mà có người đi cùng thì đỡ dài.”
Năm 1970, chiến tranh khiến con đường trở nên thưa người hơn. Có những ngày đi cả buổi cũng chỉ gặp vài bóng người lặng lẽ.
Nhưng ông Lâm vẫn đi.
Năm 1971, có một lần ông gặp một người lạ đi cùng đoạn đường. Hai người không nói nhiều, chỉ đi cạnh nhau một lúc.
Đến ngã rẽ, người kia nói:
“Cảm ơn ông đã đi cùng đoạn đường này.”
Ông Lâm gật đầu:
“Đường dài thì đi chung cũng đỡ mỏi.”
Năm 1972, con đường bắt đầu có nhiều đoạn bị lầy lội hơn sau những trận mưa. Đi lại khó khăn, nhưng người ta vẫn phải đi.
Ông Lâm thường dừng lại giúp người khác rút chân khỏi bùn.
Năm 1973, có người nói:
“Con đường này sao không sửa lại cho dễ đi?”
Ông đáp:
“Sửa đường thì dễ. Nhưng giữ người đi cùng nhau mới khó.”
Năm 1974, con đường được đổ thêm đất ở vài đoạn. Đi dễ hơn, nhưng vẫn không thay đổi bản chất: nó vẫn là con đường dẫn người ta từ làng này sang làng khác.
Ông Lâm vẫn đi mỗi ngày.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Con đường trở nên đông hơn. Người ta đi lại nhiều, không còn dè chừng như trước. Có người đi nhanh, có người đi chậm, nhưng không còn cảm giác vắng lặng như những năm cũ.
Một buổi sáng, con trai ông Lâm trở về.
Anh đứng trên con đường cũ:
“Giờ đường đông rồi, còn cần đi bộ nữa không ba?”
Ông Lâm nhìn dòng người qua lại:
“Cần chứ.”
“Cần gì nữa?”
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những năm… con người đi trên cùng một con đường nhưng rất ít khi dám chắc rằng mình sẽ gặp lại nhau ở cuối đoạn đường đó, nên mỗi lần có người đi cạnh mình, họ đều quý hơn cả đoạn đường dài phía trước.”
Anh im lặng.
Con đường vẫn kéo dài về phía chợ huyện, không còn vắng như xưa, nhưng trong những người từng đi qua nó những năm cũ, vẫn còn lại một thói quen rất nhỏ: không ai muốn để người bên cạnh mình phải đi một đoạn đường dài trong cô đơn.



