Con đường không dấu chân
Con đường không dấu chân
Con đường Trường Sơn năm ấy không tên, chỉ toàn hố bom.
Minh – chàng trai 19 tuổi – gùi hàng xuyên đêm.
Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết.
Bom nổ phía trước, anh vẫn lao lên.
Đồng đội ngăn lại, anh nói:
“Dừng lại là đứt mạch chi viện!”
Đêm ấy, hàng đã tới tiền tuyến.
Minh không trở về đơn vị.
Người ta chỉ thấy chiếc ba lô rách bên đường.
Con đường ấy không còn dấu chân, nhưng còn mãi một ý chí.


