Con đường không ngủ (3)
Con đường không ngủ
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con đường không bao giờ được phép nghỉ ngơi. Ban ngày, bom đạn cày xới khiến mặt đường loang lổ những hố sâu. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những người lính và thanh niên xung phong lại lặng lẽ ra đường. Dưới ánh đuốc lập lòe, họ san lấp từng hố bom, từng đoạn đường bị phá hủy. Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng thở gấp gáp.
Có những đêm mưa rừng xối xả, đất bùn dính chặt vào chân, khiến từng bước đi trở nên nặng nề. Nhưng không ai bỏ cuộc. Họ hiểu rằng, nếu con đường bị tắc, tiền tuyến sẽ gặp khó khăn, đồng đội nơi chiến trường sẽ thiếu thốn. Vì vậy, dù mệt mỏi đến đâu, họ vẫn kiên trì làm việc.
Một người lính trẻ từng nói: “Con đường này phải sống, dù chúng ta có thế nào đi nữa.” Câu nói ấy trở thành động lực cho cả đơn vị. Những chuyến xe vẫn lăn bánh trong đêm tối, ánh đèn xe nối dài như những vì sao. Con đường ấy đã chứng kiến biết bao mồ hôi và cả máu của những con người thầm lặng.
Sau chiến tranh, con đường được mở rộng, trở nên khang trang hơn. Người dân đi lại thuận tiện mà ít ai biết được phía sau đó là những hy sinh to lớn. Nhưng đối với những người đã từng sống và làm việc nơi đây, con đường ấy mãi mãi là “con đường không ngủ” của một thời hoa lửa không thể nào quên.



