CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ
Có những con đường mà Thanh niên xung phong gọi là “đường không ngủ” – ban ngày bị đánh phá, ban đêm phải sửa chữa để xe kịp qua.
Một đội hơn mười người, làm việc suốt đêm dưới ánh đèn mờ. Người xúc đất, người san đường, người lấp hố bom.
Có hôm vừa san xong, máy bay lại quay lại ném bom. Tất cả lại lao xuống hầm. Khi yên tiếng bom, họ lại tiếp tục công việc, như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong đội có một cậu tên Tuấn, rất hay cười. Mỗi khi mệt, cậu lại nói:
“Ráng thêm chút nữa, xe qua được là vui rồi!”
Một lần, trong lúc làm đường, bom rơi bất ngờ. Khi mọi người tìm lại, Tuấn đã không còn.
Đêm hôm ấy, con đường vẫn được thông.
Những người còn lại làm việc lặng lẽ hơn, nhưng không ai bỏ vị trí.



