Bài viết

Con Đường Không Quay Lại

Là chính trị viên trinh sát, ông vừa dẫn đường, vừa trực tiếp chiến đấu.

Bắc Ninh13/06/2026Nguyễn Thủy (xã Trường Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Con Đường Không Quay Lại

Ở xã Tân Lạc, ông Đinh Công Khoa vẫn sống lặng lẽ như bao cựu chiến binh khác. Nhưng phía sau dáng vẻ bình dị ấy là một ký ức chiến tranh dày đặc, trải dài từ những cánh rừng Lào cho đến mặt trận Quảng Trị khốc liệt.

Những năm tháng tuổi trẻ, ông từng sang Lào chiến đấu trong đội hình bộ đội tình nguyện. Sau đó, ông trở về Việt Nam và tham gia chiến đấu tại Quảng Trị trong giai đoạn 81 ngày đêm ác liệt. Ở vị trí chính trị viên trinh sát, ông không chỉ dẫn đường cho đơn vị mà còn trực tiếp tham gia những trận đánh sinh tử, nơi từng bước tiến đều phải đánh đổi bằng máu và sự gan dạ.

Chiến tranh đối với ông không phải là những lời kể dài dòng về gian khổ. Khi được hỏi lại, ông chỉ nhắc đến một điều rất ngắn gọn: đã ra trận thì không ai nghĩ đến việc quay về hay lùi bước. Trong khoảnh khắc ấy, sự sống và cái chết dường như chỉ cách nhau một hơi thở, nhưng người lính vẫn chọn tiến lên.

Câu thơ “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh” không chỉ nằm trên trang giấy, mà đã trở thành lựa chọn thật sự của cả một thế hệ. Với ông Đinh Công Khoa, đó không phải là khẩu hiệu, mà là lời thề thầm lặng của tuổi trẻ gửi lại cho Tổ quốc.

Nhiều năm sau chiến tranh, ký ức ấy vẫn không phai. Nhưng ông giữ nó không phải để đau buồn, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những quyết định không thể quay đầu của ngày hôm qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn