Con đường không tên Đường Trường Sơn
Ông Hoàng Văn Cường nói rằng có một con đường không có trên bản đồ.
“Chỉ những người từng đi qua mới biết,” ông nói.
Đó là một đoạn đường nhỏ, xuyên qua rừng, dùng để tránh những tuyến bị đánh phá. Không có tên chính thức, chỉ được gọi bằng những ký hiệu giữa những người lính.
“Đi đêm là chính,” ông kể. “Không có đèn, chỉ có nhau.”
Một lần, trong lúc hành quân, một người trong đội ngã xuống vì kiệt sức.
Không phải vì bom. Không phải vì đạn.
Chỉ vì quá mệt.
Họ dừng lại. Nhưng không thể ở lâu.
“Chúng tôi phải đi tiếp,” ông nói.
Trước khi rời đi, họ đặt người đó bên gốc cây, phủ tạm bằng lá.
“Không có bia,” ông nói. “Không có tên.”
Sau chiến tranh, ông quay lại tìm con đường đó.
Rừng đã đổi khác. Không còn nhận ra lối cũ.
“Nhưng tôi biết là nó ở đâu đó,” ông nói.
Ông đi một mình, rất lâu.
Cuối cùng, ông dừng lại ở một chỗ.
“Có thể là đây,” ông nói.
Ông không chắc.
Nhưng ông đứng đó rất lâu.
“Ít nhất, mình đã quay lại,” ông nói.
Con đường đó không có tên.
Nhưng với ông, nó là nơi không thể quê



