Con Đường Làng Năm Ấy
Ông nội tôi kể ngày trước con đường làng chỉ là lối đất nhỏ quanh co, mùa mưa thì lầy lội, mùa nắng bụi bay mù trời.
Những năm chiến tranh, đêm nào cũng có bộ đội đi ngang qua để vào chiến khu. Họ đi rất nhanh và rất lặng, chỉ nghe tiếng bước chân hòa trong tiếng gió đêm.
Người dân trong làng nghèo lắm nhưng ai có gì cũng đem cho bộ đội. Người thì nắm cơm, người luộc khoai, người mang nước chè nóng đặt ven đường. Chẳng ai bảo ai nhưng mọi người đều muốn góp một chút gì đó cho kháng chiến.
Ông nói hồi ấy ai cũng sợ bom đạn. Có những đêm vừa nghe tiếng máy bay là cả làng phải tắt đèn, chạy xuống hầm trú ẩn. Nhưng càng trong khó khăn, người ta lại càng thương nhau hơn.
Giờ con đường ấy đã được đổ bê tông rộng rãi, xe cộ qua lại đông đúc. Không còn dấu vết gì của những năm tháng cũ, chỉ có những người già trong làng vẫn nhớ rất rõ tiếng chân của những đoàn quân đi qua trong đêm tối năm nào.


