Con Đường Làng Sau Mùa Mưa
Những năm kháng chiến, quê Khánh Thiện không chỉ là nơi tiễn người ra trận mà còn là hậu phương âm thầm giữ nhịp cho mọi hoạt động. Trong làng có một con đường đất nhỏ nối từ đầu làng ra cánh đồng, rồi dẫn ra tuyến giao liên. Con đường ấy ngày thường đã khó đi, đến mùa mưa lại càng lầy lội.
Có một đợt mưa dài ngày, đường gần như không thể đi lại. Bùn ngập đến mắt cá, có chỗ lún sâu hơn, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Trong khi đó, việc vận chuyển lương thực và tin tức vẫn phải diễn ra đều đặn. Nếu đường bị tắc, mọi thứ phía trước sẽ bị ảnh hưởng.
Một buổi chiều, khi mưa vừa ngớt, người trong làng bắt đầu tụ lại. Không cần ai kêu gọi, mỗi người mang theo một thứ—người cuốc, người xẻng, người gánh rơm rạ. Họ trải rơm xuống những đoạn lầy, đắp thêm đất, san lại những chỗ trũng để tạo thành lối đi tạm.
Công việc kéo dài đến khi trời tối. Tay chân ai cũng lấm bùn, quần áo ướt sũng, nhưng không ai than vãn. Trẻ con thì nhặt đá, người lớn thì đắp đất, người già cũng góp sức bằng cách mang nước, mang cơm ra tiếp sức.
Đến khuya, con đường đã tạm thông. Không rộng rãi hay bằng phẳng, nhưng đủ để người và gánh hàng đi qua. Ngay trong đêm đó, những bước chân đầu tiên lại nối nhau đi trên con đường vừa được sửa xong.
Đứng nhìn con đường còn ướt bùn, mọi người không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ trở về. Ai cũng hiểu rằng việc mình làm tuy nhỏ, nhưng rất cần thiết.
Giờ đây, con đường làng Khánh Thiện đã được bê tông hóa, sạch sẽ và khô ráo quanh năm. Nhưng mỗi khi mưa xuống, nhìn nước chảy qua mặt đường, tôi lại nhớ về những ngày xưa—khi cả làng cùng nhau giữ một con đường, để giữ cho nhịp sống và nhiệm vụ không bao giờ bị ngắt quãng.



