Bài viết

Con đường lên Núi Lao

Đinh Thị Rim (sinh năm 1940), người Ba Na, quê xã Tơ Tung, Gia Lai. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bà tham gia lực lượng du kích xã Tây Nam, Huyện 1, Gia Lai. Ngày 10/10/1966, trong khi thực hiện nhiệm vụ tại Núi Lao, bà bị thương. Vết thương xuyên từ bắp vế đến phía sau mông trái trở thành dấu tích của một thời tuổi trẻ gắn với nhiệm vụ bảo vệ quê hương.

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Tơ Tung (Đoàn xã Tơ Tung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường lên Núi Lao hôm nay đã khác nhiều.

Có những đoạn đã rộng hơn.

Có những lối mòn ngày trước bị cỏ rừng phủ kín.

Người đi qua khó có thể biết rằng, đã có thời mỗi bước chân trên con đường ấy đều phải đi trong sự cảnh giác.

Ngày ấy, Đinh Thị Rim không đi lên núi để hái măng hay tìm củi.

Bà đi vì nhiệm vụ.

Là một nữ du kích, bà hiểu rằng có những việc không thể chậm trễ.

Có khi là chuyển một tin báo.

Có khi là dẫn đường.

Có khi là phối hợp với đồng đội giữa núi rừng.

Con đường ấy không hỏi người đi là nam hay nữ.

Nó chỉ thử thách lòng can đảm của mỗi người.

Ngày 10 tháng 10 năm 1966, trong một lần làm nhiệm vụ tại Núi Lao, bà bị thương.

Viên đạn xuyên qua chân, để lại một vết thương không chỉ trên cơ thể mà còn là dấu tích của một giai đoạn lịch sử.

Núi vẫn đứng đó.

Rừng vẫn xanh.

Con đường vẫn lặng lẽ nối từ chân núi lên đỉnh.

Chỉ có những người từng bước trên con đường ấy mới hiểu rằng, mỗi khúc quanh đều từng chất chứa hiểm nguy.

Hôm nay, người trẻ đến Núi Lao có thể chỉ thấy một cảnh quan bình yên.

Nhưng nếu biết lắng nghe, con đường ấy dường như vẫn kể về những bước chân của những người du kích năm xưa.

Họ đi rất nhẹ để giữ bí mật.

Đi rất nhanh để kịp hoàn thành nhiệm vụ.

Và có người đã trở về với những vết thương mang theo suốt cuộc đời.

Câu chuyện của bà Đinh Thị Rim không chỉ là câu chuyện của một nữ du kích.

Đó còn là câu chuyện của những con đường vô danh.

Bởi đôi khi, lịch sử không chỉ được ghi trong những trang sách.

Lịch sử còn nằm trên những lối mòn của núi rừng, nơi đã từng in dấu chân của những con người bình dị, lặng lẽ góp phần làm nên hòa bình cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn