Con đường mang tên tuổi trẻ
Con đường nhỏ xuyên qua rừng từng là huyết mạch vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Con đường ấy được gọi thân thương là “con đường tuổi trẻ”, vì hầu hết những người giữ đường đều là thanh niên mới mười tám, đôi mươi.
Hương, một cô gái nhỏ con, được phân công san lấp hố bom và dẫn đường cho xe qua. Mỗi ngày, cô cùng đồng đội cuốc đất, gánh đá, vá đường trong tiếng bom xa gần. Nhiều đêm, họ ngủ ngay bên vệ đường, lấy balô làm gối, rừng già làm mái nhà.
Có lần, bom đánh trúng đoạn đường vừa vá xong, đất đá tung lên mù mịt. Hương bị vùi nửa người, đồng đội kéo được cô lên khi trời đã tối. Chưa kịp nghỉ, Hương lại quay về lấp hố bom, vì đoàn xe đang chờ.
Ngày hòa bình, con đường ấy được trải nhựa phẳng lì. Người ta đi qua không còn thấy dấu tích hố bom, nhưng trong lòng những người đã sống qua thời hoa lửa, con đường ấy mãi mang hình bóng của tuổi trẻ dám hi sinh vì Tổ quốc.


