Con Đường Mang Tên Tuổi Trẻ (2)
Ngày ấy, con đường làng chỉ là lối đất nhỏ, bị bom cày xới liên tục. Nhóm đoàn viên địa phương, phần lớn mới mười tám đôi mươi, đã tình nguyện ngày đêm sửa đường, dẫn bộ đội và dân quân di chuyển an toàn. Họ làm việc trong mưa bom, có người ngã xuống, có người mang thương tật suốt đời. Nhưng con đường vẫn được nối dài, từng mét đất thấm đẫm mồ hôi và máu của tuổi trẻ. Sau ngày giải phóng, con đường được bê tông hóa, dân làng đề nghị đặt tên là “Đường Tuổi Trẻ”. Không có bia đá lớn, chỉ có câu ch
Ngày ấy, con đường làng chỉ là lối đất nhỏ, bị bom cày xới liên tục. Nhóm đoàn viên địa phương, phần lớn mới mười tám đôi mươi, đã tình nguyện ngày đêm sửa đường, dẫn bộ đội và dân quân di chuyển an toàn.
Họ làm việc trong mưa bom, có người ngã xuống, có người mang thương tật suốt đời. Nhưng con đường vẫn được nối dài, từng mét đất thấm đẫm mồ hôi và máu của tuổi trẻ.
Sau ngày giải phóng, con đường được bê tông hóa, dân làng đề nghị đặt tên là “Đường Tuổi Trẻ”. Không có bia đá lớn, chỉ có câu chuyện truyền miệng qua nhiều thế hệ.
Con đường ấy nhắc nhở rằng, độc lập – hòa bình hôm nay được xây nên từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao đoàn viên, thanh niên thời hoa lửa.


