Con Đường Máu
Con đường vận chuyển đầy hiểm nguy.
Con đường mòn xuyên rừng không có tên. Nó chỉ là một lối đi nhỏ, được tạo ra bởi hàng trăm bước chân.
Nhưng với những người đã từng đi qua, đó là con đường không thể quên.
Hải được giao nhiệm vụ dẫn đường cho một nhóm vận chuyển. Anh đã đi con đường này nhiều lần, nhưng mỗi lần đều thấy khác.
Có đoạn trơn trượt vì mưa, có đoạn đầy dấu tích của những trận đánh cũ. Có những nơi, đất vẫn còn sẫm màu.
“Ở đây… từng có người ngã xuống,” Hải nói nhỏ.
Không ai hỏi thêm.
Một lần, khi đi qua một khúc cua hẹp, đoàn bất ngờ bị phục kích. Tiếng súng vang lên, mọi người tản ra tìm chỗ ẩn nấp.
Khi mọi thứ lắng xuống, Hải nhận ra có người không còn đứng dậy.
Họ không dừng lại lâu. Nhiệm vụ phải tiếp tục.
Con đường vẫn kéo dài phía trước.
Nhiều năm sau, khi trở lại, Hải thấy con đường gần như biến mất, bị cỏ phủ kín.
Nhưng trong trí nhớ anh, nó vẫn rõ ràng—
một con đường được tạo nên bằng máu, nước mắt, và cả hy vọng.



