Con đường máu và tiếng hát
Đơn vị vận tải của anh Lâm được giao nhiệm vụ đưa hàng vượt qua “tọa độ lửa” – nơi máy bay địch ngày đêm đánh phá. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa rừng, mỗi đoạn đều có hố bom sâu hoắm. Người ta gọi đó là “con đường máu”, vì đã có quá nhiều đồng đội nằm lại.
Lâm vốn là người ít nói, nhưng anh có giọng hát trầm ấm. Mỗi lần đoàn xe dừng nghỉ, anh lại hát những bài dân ca hoặc bài hát cách mạng. Tiếng hát như ngọn lửa sưởi ấm tinh thần mọi người.
Một lần, khi đoàn xe chuẩn bị vượt qua đoạn nguy hiểm, ai cũng căng thẳng. Lâm bất ngờ cất giọng hát:
“Đường Trường Sơn đông nắng tây mưa…”
Tiếng hát vang lên giữa rừng, át cả tiếng máy bay gầm rú. Những người lính trẻ nhìn nhau, nở nụ cười. Họ hiểu rằng, chỉ cần còn tiếng hát, còn niềm tin.
Đúng lúc ấy, bom trút xuống. Đất đá tung lên, khói bụi mịt mù. Lâm lao đến kéo một đồng đội bị thương ra khỏi xe cháy. Anh vừa kéo vừa hát, như để át đi nỗi sợ. Khi mọi người thoát khỏi vùng bom, Lâm gục xuống vì mảnh đạn găm vào ngực.
Trước khi nhắm mắt, anh vẫn thì thầm: “Đừng dừng lại… hàng phải tới chiến trường…”
Đồng đội ôm lấy anh, nước mắt rơi, nhưng vẫn tiếp tục đưa xe đi.
Sau này, mỗi khi nhắc đến con đường ấy, người ta không chỉ nhớ những hố bom, mà còn nhớ tiếng hát của anh Lâm – tiếng hát đã giúp bao người vượt qua sợ hãi và giữ vững ý chí trong những năm tháng của lịch sử.



