Con Đường Mở Giữa Bom Trời
Năm 1972, ông Phạm Văn Sơn là thanh niên xung phong thuộc đội sửa đường ở tuyến 12A, Quảng Bình. Đây là tuyến đường trọng yếu, nơi máy bay địch đánh phá ác liệt ngày đêm nhằm cắt đứt chi viện cho miền Nam.
Công việc của họ rất khẩn trương: bom vừa rơi xuống là phải lập tức san lấp để xe qua được ngay. Có khi đang làm thì máy bay quay lại, cả đội phải lao xuống hầm trú tạm, chờ hết đợt lại tiếp tục làm.
Một đêm mưa lớn, đất đá sạt lở, một hố bom sâu chắn ngang con đường. Nếu không thông tuyến kịp, đoàn xe chở hàng sẽ bị mắc lại. Đội của ông Sơn lập tức ra hiện trường, người cuốc, người xúc, người chuyển đất.
Trong ánh đèn pin che kín bằng mũ, mọi người làm việc không nghỉ tay. Có bạn trẻ kiệt sức, ngồi thở dốc bên vệ đường. Ông Sơn đưa cho bạn ngụm nước rồi nói:
“Ráng thêm chút nữa, xe phải qua trước sáng.”
Không ai bỏ cuộc. Sau nhiều giờ, con đường tạm đã được san phẳng. Khi đoàn xe đầu tiên vượt qua an toàn, cả đội đứng nép bên đường nhìn theo trong niềm vui lặng lẽ.
Một đồng đội nói nhỏ:
“Đường này không chỉ bằng đất đá, mà bằng mồ hôi của mình.”
Sau chiến tranh, tuyến đường 12A trở thành một phần ký ức lịch sử. Ông Sơn vẫn thường kể lại với con cháu rằng:
“Có những con đường không chỉ nối hai điểm trên bản đồ, mà nối cả ý chí của con người trong thời chiến.”


