CON ĐƯỜNG MỞ LẠI SAU TRẬN BOM VÀ NHỮNG DẤU VẾT CÒN NÓNG TRÊN ĐẤT RỪNG
Một lần tổ công binh quay lại mở lại tuyến đường vừa bị đánh phá, nơi mặt đất vẫn còn dấu hiệu nguy hiểm và địa hình bị biến dạng nghiêm trọng, buộc người lính phải kiểm tra và xử lý lại toàn bộ tuyến đi.
Sau một trận bom dữ dội ở khu vực rừng Trường Sơn, tuyến đường mà tổ công binh của Lê Văn Phúc từng mở bị phá hỏng hoàn toàn.
Cây cối gãy đổ ngổn ngang.
Mặt đất bị xáo trộn.
Những dấu hiệu đánh dấu trước đó gần như không còn tồn tại.
Đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp: mở lại tuyến đường để đảm bảo chi viện không bị gián đoạn.
Phúc đi đầu đội hình như mọi lần.
Nhưng lần này, mọi thứ khó khăn hơn rất nhiều.
Không còn tuyến đường rõ ràng.
Không còn dấu mốc quen thuộc.
Chỉ còn lại một khu vực bị biến dạng sau bom đạn.
Mỗi bước đi đều phải bắt đầu lại từ đầu.
Phúc dừng lại rất nhiều lần để quan sát.
Anh cúi xuống kiểm tra mặt đất.
Có nơi đất còn mới bị xới lên.
Có nơi đá bị lật ngược.
Mọi thứ đều lộn xộn và nguy hiểm.
Phía sau, đồng đội giữ im lặng tuyệt đối.
Không ai được phép chủ quan.
Cả đội tiến lên từng chút một.
Không vội vàng.
Không nóng nảy.
Sau một thời gian kiểm tra, Phúc xác định được một hướng đi tạm thời có thể mở lại.
Anh ra hiệu cho đội tiếp tục.
Nhưng chỉ đi được một đoạn ngắn, họ lại gặp thêm một khu vực bị ảnh hưởng nặng hơn.
Cây đổ chắn ngang đường.
Đất lở tạo thành rãnh sâu.
Không thể đi thẳng.
Phúc phải dừng lại lần nữa.
Anh quan sát rất kỹ.
Sau đó quyết định chuyển hướng vòng tránh.
Từng người trong đội nhanh chóng điều chỉnh vị trí.
Không ai hỏi thêm.
Vì trong công binh, sự chính xác quan trọng hơn tốc độ.
Đến chiều muộn, cả đội mới vượt qua được khu vực bị phá hủy.
Ai cũng mệt rã rời.
Quần áo lấm bùn.
Nhưng tuyến đường đã bắt đầu được nối lại từng phần.
Phúc ngồi xuống bên vệ rừng.
Nhìn lại khu vực vừa đi qua.
Không còn gì giống như trước.
Một đồng đội ngồi cạnh khẽ nói:
“Bom đạn phá hết rồi, mình phải làm lại từ đầu anh nhỉ?”
Phúc gật nhẹ.
Rồi nói:
“Đúng. Nhưng miễn còn người đi trước, thì đường sẽ còn được mở lại.”
Câu nói ấy trở thành tinh thần của cả tổ công binh giữa chiến trường Trường Sơn khốc liệt.



