Bài viết

Con Đường Mòn Không Còn Dẫn Ra Biển Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Đường Mòn Không Còn Dẫn Ra Biển Như Trước

Năm 1969, cuối làng có một con đường mòn nhỏ chạy xuyên qua rừng tre, băng qua ruộng, rồi dẫn thẳng ra bãi biển. Đó là lối đi quen thuộc của người làng mỗi khi mang cá khô, muối hoặc chỉ đơn giản là ra ngồi nghe sóng.

Con đường không có biển báo, không lát đá, nhưng ai cũng biết cách đi.

Ông Hải là người hay đi con đường đó nhất.

Không phải để bán hay mua, mà để ngồi ở bãi cát nhìn ra biển rất lâu.

Người ta hỏi:
“Ông ra biển làm gì hoài vậy?”

Ông đáp:
“Để biết mình còn ở đất liền.”

Năm 1970, chiến tranh khiến việc ra biển không còn dễ dàng như trước. Có lúc con đường bị chặn, có lúc rừng tre mọc dày che lối đi.

Nhưng ông Hải vẫn tìm cách đi qua.

Năm 1971, một đoạn đường bị lở đất sau mưa lớn, lối mòn gần như biến mất.

Người ta bảo nên bỏ đường cũ, đi đường khác.

Ông Hải không đồng ý.

Ông nói:

“Đường mất thì người cũng dễ quên đường về biển.”

Năm 1972, có những ngày biển động mạnh, sóng đánh cao, không ai dám ra bãi.

Ông vẫn đi.

Chỉ đứng từ xa nhìn.

Có người hỏi:

“Nhìn vậy có gì đâu?”

Ông đáp:

“Nhìn để nhớ là biển vẫn còn đó.”

Năm 1973, con đường mòn bị cây rừng lấn dần. Có đoạn phải gạt cành mới đi được.

Ông Hải vẫn đi trước, mở lại từng đoạn nhỏ.

Năm 1974, có người đề nghị làm đường mới ra biển cho dễ đi hơn.

Ông im lặng rất lâu.

Rồi nói:

“Đường mới thì nhanh hơn. Nhưng đường cũ giữ được ký ức của người đã từng đi bộ ra biển bằng chính đôi chân mình.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con đường ra biển bắt đầu có người đi lại nhiều hơn. Không còn vội vã, không còn dè chừng.

Một buổi chiều, người con trai ông Hải trở về.

Anh đứng trên lối mòn cũ.

“Giờ còn cần giữ không ba?” anh hỏi.

Ông Hải nhìn ra xa:

“Cần.”

“Cần gì nữa?”

Ông nói:

“Để nhớ là đã từng có những ngày… người ta phải đi rất xa, rất lâu chỉ để đứng trước biển và tin rằng thế giới vẫn còn rộng hơn những gì mình đang sống.”

Anh im lặng.

Gió biển thổi qua rừng tre, làm con đường mòn rung lên nhẹ.

Không còn bị che khuất hoàn toàn, nhưng cũng không còn rõ như xưa.

Vì có những con đường không chỉ dẫn đến một nơi,

mà dẫn con người trở lại với cảm giác rằng họ đã từng đi qua những năm tháng dài, chỉ để giữ lấy một góc nhìn rộng hơn về cuộc đời—nơi biển vẫn còn đó, dù họ đã từng tưởng mình không còn đường để đến gần nó nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn