Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG NGHĨA VỤ BẢO VỆ TỔ QUỐC CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI CÁN BỘ CƠ SỞ HÀ XUÂN HINH

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những con người không làm nên chiến công vang dội được ghi vào sách giáo khoa, nhưng chính họ – bằng sự hy sinh thầm lặng, bằng cả tuổi trẻ và cuộc đời mình – đã góp phần giữ gìn từng tấc đất biên cương, dựng xây quê hương từ những ngày gian khó nhất. Ông Hà Xuân Hinh là một con người như thế.

Thanh Hóa30/01/2026Hà Ngọc Huyền (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hiền Kiệt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG NGHĨA VỤ BẢO VỆ TỔ QUỐC

CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI CÁN BỘ CƠ SỞ

HÀ XUÂN HINH

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những con người không làm nên chiến công vang dội được ghi vào sách giáo khoa, nhưng chính họ – bằng sự hy sinh thầm lặng, bằng cả tuổi trẻ và cuộc đời mình – đã góp phần giữ gìn từng tấc đất biên cương, dựng xây quê hương từ những ngày gian khó nhất. Ông Hà Xuân Hinh là một con người như thế.

Ông Hà Xuân Hinh sinh ngày 10 tháng 7 năm 1958, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha ông là đảng viên từ thời kháng chiến chống thực dân Pháp, tham gia hoạt động cách mạng ngay từ những ngày đầu gian khổ. Chính môi trường gia đình ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước, ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước ngay từ khi còn rất trẻ.

Những năm tháng ông trưởng thành cũng là lúc đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh chống Mỹ, nhưng hòa bình chưa trọn vẹn. Kinh tế còn nghèo khó, đời sống nhân dân thiếu thốn, biên giới Tây Nam rồi biên giới phía Bắc liên tiếp bị xâm phạm. Lịch sử đặt lên vai thế hệ thanh niên thời ấy một sứ mệnh nặng nề: vừa kiến thiết đất nước, vừa sẵn sàng cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Tại quê hương, ông Hà Xuân Hinh sớm được tín nhiệm giao nhiều nhiệm vụ trong tổ chức Đoàn. Trước khi nhập ngũ, ông là Bí thư Chi đoàn bản Chiềng Hin, đồng thời là nguồn cán bộ cách mạng của địa phương. Ông từng làm thư ký đội sản xuất, tham gia điều hành công việc chung của bản làng. Chính quá trình rèn luyện trong thực tiễn ấy đã giúp ông trưởng thành cả về nhận thức chính trị lẫn bản lĩnh cá nhân.

Năm 1979, khi ông vừa tròn 20 tuổi, tình hình biên giới phía Bắc diễn biến vô cùng căng thẳng. Quân Trung Quốc mở các cuộc tấn công quy mô lớn dọc tuyến biên giới, đe dọa nghiêm trọng đến chủ quyền quốc gia. Trước tình thế đó, Chủ tịch nước ban bố Lệnh tổng động viên trên phạm vi toàn quốc.

Quê hương ông hưởng ứng lệnh gọi ấy bằng tinh thần sôi sục chưa từng có. Cả huyện có hơn 700 thanh niên lên đường, trong đó hơn 300 người trực tiếp nhập ngũ chiến đấu, số còn lại ở lại làm lực lượng dự bị, hậu phương. Khắp các bản làng, không khí tiễn quân vừa trang nghiêm, vừa xúc động, xen lẫn niềm tự hào và lo lắng.

Đối với ông Hà Xuân Hinh, quyết định lên đường không hề dễ dàng. Khi ấy, ông đã có vợ và một người con nhỏ mới hai tuổi. Phía sau ông là gia đình, là vợ trẻ, là đứa con thơ dại chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “nhập ngũ”. Nhưng phía trước ông là Tổ quốc đang bị đe dọa, là nghĩa vụ thiêng liêng của người công dân trong thời chiến.

Ông hiểu rằng: nếu mỗi người đều chần chừ vì hoàn cảnh riêng, thì đất nước sẽ lấy ai để giữ? Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông gạt bỏ mọi băn khoăn cá nhân, sẵn sàng nhận lệnh, lên đường với tâm thế bình tĩnh, vững vàng và đầy trách nhiệm.

Tháng 3 năm 1979, ông chính thức nhập ngũ, huấn luyện tại Hà Bắc (nay là Bắc Ninh). Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi ngày thử thách khắc nghiệt đối với một chàng trai vừa rời cuộc sống bản làng.

Kỷ luật nghiêm ngặt, cường độ huấn luyện cao, sinh hoạt thiếu thốn, ăn uống đạm bạc – tất cả đều đòi hỏi người lính phải có ý chí và sức chịu đựng bền bỉ. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tinh thần đồng đội, tình cảm quân dân và lý tưởng bảo vệ Tổ quốc đã gắn kết những con người xa lạ thành một tập thể vững chắc.

Nhờ thể lực tốt, nhanh nhẹn, nói năng mạch lạc, ông Hà Xuân Hinh được lựa chọn vào lực lượng thông tin – một binh chủng đặc biệt quan trọng. Lính thông tin không chỉ cần sức khỏe mà còn cần bản lĩnh, sự chính xác, bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm cao, bởi mỗi mệnh lệnh truyền đi đều liên quan trực tiếp đến sinh mạng của hàng trăm, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ trên chiến trường.

Sau huấn luyện, ông được biên chế về Đại đội 18 – Trung đoàn 42 – Sư đoàn 306 – Quân đoàn 2 (nay là Quân đoàn 12). Đơn vị ông là đơn vị chủ công, vốn quen với tác chiến tiến công, nhưng trong bối cảnh lúc bấy giờ, nhiệm vụ chủ yếu là phòng thủ, giữ vững trận địa biên giới.

Công việc của người lính thông tin vô cùng vất vả và nguy hiểm. Ông phải vác máy thông tin trên lưng, kéo dây liên lạc, bám sát đội hình chỉ huy trong mọi điều kiện thời tiết và địa hình. Có lúc phải bò qua hào, vượt đồi, xuyên rừng, vừa tránh pháo kích, vừa bảo đảm mạch thông tin không bị gián đoạn.

Dù không trực tiếp xung phong như bộ binh, nhưng người lính thông tin luôn ở những vị trí hiểm yếu, thường xuyên trở thành mục tiêu của pháo địch. Trong tiểu đội 13 người của ông, mỗi người đều phải vừa làm nhiệm vụ chuyên môn, vừa sẵn sàng cầm súng chiến đấu khi cần.

Những ngày đầu tiên ra chốt tại khu vực Đình Lập – Lạng Sơn, đơn vị ông phải hứng chịu pháo kích dữ dội vào lúc 3 giờ sáng. Đó là lần đầu tiên ông trực tiếp đối mặt với chiến tranh thực sự – nơi cái chết đến bất ngờ và khốc liệt.

Dù tiểu đội của ông may mắn không có thương vong, nhưng nhiều đơn vị bộ binh khác đã bị thiệt hại. Hình ảnh đồng đội hy sinh, những cáng thương binh được đưa về trong im lặng của rừng núi biên giới đã để lại trong ông nỗi ám ảnh suốt đời.

Những năm sau đó, từ 1981 đến 1983, chiến sự tuy giảm nhưng vẫn diễn ra lẻ tẻ. Pháo kích bất ngờ, những trận đánh ngắn nhưng ác liệt, sự căng thẳng thường trực – tất cả khiến người lính luôn phải sống trong trạng thái sẵn sàng cao độ.

Giữa khói lửa chiến tranh, một dấu mốc thiêng liêng đã đến với cuộc đời người lính Hà Xuân Hinh. Ngày mùng 3 tháng 2 năm 1983, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại chiến trường.

Đó là niềm vinh dự lớn lao, là sự ghi nhận cho quá trình phấn đấu, rèn luyện và cống hiến không mệt mỏi của ông. Trong hoàn cảnh chiến tranh, việc được kết nạp Đảng càng thể hiện niềm tin tuyệt đối của tổ chức đối với bản lĩnh chính trị, đạo đức và tinh thần trách nhiệm của người chiến sĩ.

Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng của con người mà còn để lại những nỗi đau thầm lặng. Cuối năm 1983, ông Hà Xuân Hinh nhận tin cha qua đời đúng ngày 30 Tết. Tin dữ đến chậm, qua những lá thư viết tay, khi ông đang làm nhiệm vụ nơi biên giới.

Do yêu cầu nhiệm vụ, ông không thể về chịu tang, chỉ biết nén đau thương, tiếp tục công việc. Đó là mất mát mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, lòng ông vẫn không khỏi bùi ngùi. Mãi đến tháng 6 năm 1984, khi hoàn thành nghĩa vụ, ông mới trở về quê hương, khi cha đã mất hơn một năm.

Rời quân ngũ, ông Hà Xuân Hinh bước vào một chặng đường mới – chặng đường xây dựng quê hương trong thời kỳ đổi mới. Từ năm 1984, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng ở cơ sở: kế toán, chủ nhiệm bản, thư ký UBND xã, trưởng công an xã, xã đội trưởng, rồi Bí thư Đảng ủy xã suốt 11 năm.

Trong giai đoạn đất nước chuyển từ cơ chế bao cấp sang khoán hộ theo Chỉ thị 10, ông là một trong những người trực tiếp tổ chức, triển khai, chia ruộng đất, ổn định sản xuất cho bà con. Công việc khó khăn, nhạy cảm, dễ va chạm, nhưng bằng sự công tâm, trách nhiệm và uy tín cá nhân, ông đã góp phần quan trọng đưa địa phương từng bước vượt qua đói nghèo.

Nhìn lại cuộc đời mình – từ người lính thông tin nơi tuyến lửa đến người cán bộ tận tụy ở cơ sở – ông Hà Xuân Hinh luôn tâm niệm rằng: mỗi thời kỳ có một dạng “chiến công” khác nhau. Trong chiến tranh, chiến công là giữ vững trận địa; trong hòa bình, chiến công là lao động, cống hiến, xây dựng quê hương giàu mạnh.

Gửi tới thế hệ trẻ hôm nay, ông mong các bạn trân trọng hòa bình, không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Bởi chỉ khi mỗi người đều cố gắng, đất nước mới có thể phát triển, sánh vai cùng bạn bè thế giới

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CON ĐƯỜNG NGHĨA VỤ BẢO VỆ TỔ QUỐC CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH – NGƯỜI CÁN BỘ CƠ SỞ HÀ XUÂN HINH | Câu chuyện thời hoa lửa