Cựu Thanh niên xung phong

Con Đường Nước Cháy

Giữa vùng Đồng Tháp Mười mênh mông sông nước, nơi mùa lũ hòa cùng khói lửa chiến tranh, những con người bình dị đã bám đất, giữ đường và giữ niềm tin. Đây là ký ức của một người du kích từng sống giữa đầm lầy và bom đạn, nơi mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với sinh tử.

Đắk Lắk24/04/2026Nguyễn Trần Hoàng Ngân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Hảo, lớn lên giữa Đồng Tháp Mười – nơi nước ngập quanh năm, cỏ năng cao quá đầu người và con xuồng là đôi chân duy nhất.

Ngày chiến tranh lan tới, tôi mới mười tám tuổi. Tôi tham gia du kích, làm nhiệm vụ dẫn đường và vận chuyển lương thực qua những cánh đồng ngập nước. Ban ngày, chúng tôi ẩn mình giữa cỏ năng, ban đêm mới di chuyển.

Một đêm, tôi cùng anh Bảy Lộc nhận nhiệm vụ đưa một tổ bộ đội vượt qua vùng trống. Trời tối đen, gió thổi mạnh, mặt nước dập dềnh. Chúng tôi chèo xuồng, lặng lẽ như bóng.

“Nhớ giữ khoảng cách,” anh Bảy Lộc nói nhỏ.

Chúng tôi đi được một đoạn thì ánh pháo sáng bùng lên. Cả cánh đồng sáng trắng như ban ngày. Không còn chỗ ẩn nấp.

“Xuống nước!” – anh ra hiệu.

Chúng tôi lật xuồng, bám vào thân xuồng mà ngâm mình dưới nước. Nước lạnh buốt, bùn lầy kéo chân, nhưng không ai dám động đậy.

Ánh sáng quét qua. Tôi nín thở, tay siết chặt mép xuồng. Chỉ cần một cử động nhỏ, tất cả sẽ bị phát hiện.

Khi pháo sáng tắt, chúng tôi mới dám ngoi lên. Tôi thở hắt, nhìn quanh – mọi người vẫn còn đủ.

Chúng tôi tiếp tục đi, chậm hơn, cẩn thận hơn. Đến gần điểm hẹn, anh Bảy Lộc bất ngờ khựng lại.

Một tiếng nổ vang lên. Xuồng phía sau trúng đạn. Một chiến sĩ ngã xuống nước.

Tôi lao tới, kéo anh vào. Máu hòa vào nước, lan ra từng vòng.

“Đừng bỏ tôi…” anh thì thào.

Tôi cắn răng:
“Không ai bỏ ai hết!”

Chúng tôi đưa được anh tới bờ, nhưng anh không qua khỏi.

Đêm đó, chúng tôi không nói gì. Chỉ có tiếng gió thổi và nước vỗ nhẹ vào bờ.

Sau lần ấy, tôi hiểu rằng mỗi con đường nước đều có thể trở thành “con đường lửa”.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở lại Đồng Tháp Mười. Nước vẫn mênh mông, cỏ năng vẫn xanh, chim vẫn bay từng đàn.

Tôi chèo xuồng qua con đường cũ. Mặt nước phẳng lặng, không còn ánh pháo sáng, không còn tiếng súng.

Nhưng trong ký ức tôi, nơi đây mãi là “con đường nước cháy” – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã đi qua, mang theo nỗi sợ, lòng dũng cảm và niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn