CON ĐƯỜNG PHU KHÔNG DẤU CHÂN TRỞ LẠI
(Hồi ký của ông Giàng Seo Mỷ – người Bản Xèo)
Tôi là Giàng Seo Mỷ, từng bị bắt đi phu mở đường và xây trại lính. Người dân gọi đó là “đi phu”, nhưng thực chất là làm không công cho giặc. Gạo phải tự mang, cuốc phải tự vác. Ai yếu thì ngã, ai ngã thì bị bỏ lại.
Tôi chứng kiến nhiều trai bản chết dọc đường, không kịp gửi lời về nhà. Không ai đếm được bao nhiêu người đã nằm lại trên những con đường phu ấy. Tôi nhớ mãi câu nói của một người trước lúc chết: “Đường này không dành cho người sống.” Đó là con đường xây bằng máu và nước mắt của người dân vùng cao.


