Con đường qua mùa mưa
Mỗi mùa mưa, con đường làng lại trở nên lầy lội. Người đi qua phải bước từng bước cẩn thận.
Ngày nhỏ, anh từng ghét con đường ấy. Nó làm bẩn đôi giày, làm chậm bước chân.
Nhưng lớn lên, khi phải đi xa, anh lại nhớ con đường đó.
Nhớ những ngày mưa, cả nhóm bạn cùng nhau đi học, vừa đi vừa cười.
Nhớ những lần ngã, rồi lại đứng dậy.
Con đường không thay đổi, nhưng cảm nhận của anh thì khác.
Anh nhận ra, những điều từng khiến mình khó chịu lại có thể trở thành ký ức đẹp.
Và chính những điều giản dị ấy làm nên một phần tuổi thơ không thể quên.



