“Con Đường Ra Trận Của Người Thanh Niên 42kg” Ghi lại câu chuyện từ nhân chứng thanh niên xung phong thời kháng chiến
“Con Đường Ra Trận Của Người Thanh Niên 42kg”
Ghi lại câu chuyện từ nhân chứng thanh niên xung phong thời kháng chiến
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng hào hùng vẫn còn in sâu trong tâm trí của những người từng đi qua bom đạn. Trong số họ, có những thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ nhưng mang trong mình tinh thần yêu nước mãnh liệt. Họ sẵn sàng rời gia đình, gác lại tuổi xuân để bước vào chiến trường.
Câu chuyện dưới đây được biên tập từ lời kể của cựu thanh niên xung phong Lê Thế Duệ – người đã ba lần viết đơn xin ra trận trong Chiến dịch Điện Biên Phủ chỉ vì khát vọng được góp sức cho Tổ quốc.
“Nếu chưa được đi, tôi sẽ viết đơn tiếp”
Trong căn nhà nhỏ tại thành phố Điện Biên Phủ, ông Lê Thế Duệ năm nay đã gần 90 tuổi. Mái tóc bạc trắng theo thời gian, nhưng giọng nói của ông vẫn đầy xúc động khi nhắc về những ngày tuổi trẻ.
Ông kể rằng năm 1953, khi mới 17 tuổi, khắp làng quê Thanh Hóa nơi ông sinh sống rộn ràng không khí thanh niên lên đường phục vụ chiến dịch. Những đoàn người nối dài ra mặt trận khiến chàng trai trẻ khi ấy chỉ có một mong muốn duy nhất: được góp sức cho đất nước.
Nhưng hành trình ấy không hề dễ dàng.
Lần đầu tiên đăng ký tham gia thanh niên xung phong, ông bị loại vì chỉ nặng 38kg. Những ngày sau đó, ông cố gắng ăn uống, tập luyện để tăng cân rồi tiếp tục viết đơn xin đi.
Lần thứ hai, cân nặng vẫn chưa đạt yêu cầu.
Đến lần thứ ba, ông mới đạt 42kg, vẫn thấp hơn quy định thời bấy giờ là 45kg. Ai cũng nghĩ ông sẽ bỏ cuộc. Nhưng chàng trai trẻ năm ấy vẫn kiên quyết nói:
“Nếu chưa được đi, tôi sẽ viết đơn tiếp.”
Chính sự quyết tâm ấy đã khiến đơn vị cảm động và chấp nhận cho ông tham gia phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ.
Những ngày trên tuyến lửa
Gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, ông Duệ cùng đồng đội làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược, mở đường và rà phá bom mìn. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi máy bay địch thường xuyên đánh phá các tuyến đường tiếp tế.
Có những đêm cả đơn vị phải làm việc dưới mưa bom. Ban ngày bị đánh hỏng đường thì ban đêm lại khẩn trương san lấp để bộ đội tiếp tục hành quân.
Ông nhớ nhất là những lần gùi hàng vượt dốc trong điều kiện thiếu ăn, thiếu ngủ. Vai trầy xước vì đòn gánh, chân phồng rộp vì đi bộ hàng chục cây số nhưng không ai kêu than. Bởi tất cả đều hiểu rằng phía trước là chiến trường, là đồng đội đang chờ tiếp tế.
Ông kể:
“Khi ấy chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng còn sức là còn cống hiến. Không ai sợ hy sinh.”
Tinh thần ấy đã trở thành biểu tượng của lực lượng thanh niên xung phong Việt Nam – những con người “không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”.
Ký ức không thể nào quên
Sau hơn 70 năm, điều khiến ông xúc động nhất không phải là chiến công, mà là tình đồng đội.
Ông vẫn nhớ hình ảnh những người bạn tuổi mười tám đôi mươi cùng chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước giữa chiến trường. Có người hôm trước còn trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa.
Mỗi lần nhắc đến đồng đội đã hy sinh, giọng ông chùng xuống.
Ông nói:
“Chúng tôi may mắn được sống trở về. Vì thế càng phải kể lại để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”
Đó không chỉ là lời nhắc nhớ về lịch sử, mà còn là sự gửi gắm đầy xúc động của một thế hệ từng đi qua chiến tranh.
Viết tiếp câu chuyện hòa bình
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa nhưng tinh thần thanh niên xung phong vẫn còn nguyên giá trị. Đó là tinh thần dám dấn thân, sống có trách nhiệm và biết cống hiến cho cộng đồng.
Những câu chuyện như của ông Lê Thế Duệ không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là một phần lịch sử dân tộc. Việc ghi lại lời kể của các cựu chiến binh, thanh niên xung phong chính là cách để lưu giữ những bài học quý giá cho mai sau.
Khi người trẻ được lắng nghe những câu chuyện thật từ nhân chứng sống, lịch sử sẽ không còn khô khan trên trang sách mà trở nên gần gũi, chân thực và đầy cảm xúc.
* Câu chuyện về người thanh niên ba lần viết đơn xin ra trận cho thấy sức mạnh của lòng yêu nước và ý chí cống hiến của thế hệ cha anh. Dù thân hình gầy gò chỉ hơn 40kg, ông vẫn mang trong mình một tinh thần lớn lao: được góp sức cho độc lập dân tộc.
Hôm nay, khi sống trong hòa bình, mỗi người trẻ càng cần trân trọng những hy sinh ấy để sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với gia đình, cộng đồng và đất nước.
Bởi lịch sử sẽ còn mãi khi vẫn có những con người tiếp tục lắng nghe, ghi nhớ và kể lại những câu chuyện từ trái tim.


