Con Đường Sáng Đèn
Ở Nhơn Hòa Lập, có những con đường từng chỉ sáng lên bằng ánh trăng và ánh đèn dầu le lói từ những mái nhà ven kênh. Nhưng rồi thời gian trôi qua, quê hương đổi thay, và những con đường ấy dần khoác lên mình một diện mạo mới - sáng hơn, rõ hơn, và gần gũi hơn với nhịp sống hôm nay. Người ta gọi đó là “con đường sáng đèn”.
Ngày trước, khi màn đêm buông xuống, cả vùng quê chìm trong một sự tĩnh lặng đặc trưng của đồng nước. Tiếng côn trùng vang lên từ rặng tràm, tiếng nước khẽ vỗ vào bờ kinh, và đôi khi là tiếng xuồng đi chậm trong bóng tối. Ánh sáng lúc ấy hiếm hoi, chỉ từ vài ngọn đèn dầu trong nhà, đủ để soi một góc bếp, một trang sách, hay một con đường nhỏ trước sân.
Nhưng con đường quê không bao giờ thật sự tắt. Nó chỉ chờ một ngày khác để được thắp sáng.
Khi hệ thống điện được đưa về từng xóm, từng ấp, những trụ đèn đầu tiên được dựng lên dọc theo các tuyến đường chính. Ban đầu chỉ là vài điểm sáng lẻ loi, nhưng rồi dần dần, ánh sáng lan ra, nối lại với nhau thành một dải dài xuyên qua làng quê. Đêm xuống, thay vì bóng tối dày đặc như trước, con đường nay hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Người dân cảm nhận sự thay đổi ấy rất tự nhiên. Trẻ nhỏ có thể đi lại an toàn hơn vào buổi tối, người lớn trở về sau một ngày làm việc không còn phải dò dẫm trong bóng tối, những chuyến xe, chuyến xuồng cập bến muộn cũng không còn lo lắng như trước. Ánh sáng không chỉ giúp đi lại dễ dàng hơn, mà còn làm cho cuộc sống trở nên an tâm hơn.
Có những buổi tối, người ta đi dọc con đường sáng đèn mà cảm giác như quê hương đang mở mắt. Hai bên đường là hàng cây, là mái nhà, là những khoảng sân nhỏ vẫn còn tiếng nói cười. Ánh đèn phản chiếu xuống mặt đường, xuống mặt nước gần đó, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa mới mẻ, như thể làng quê đang bước vào một nhịp sống khác mà vẫn giữ nguyên hồn cốt của mình.
Nhưng với người dân Nhơn Hòa Lập, “con đường sáng đèn” không chỉ là chuyện của điện và ánh sáng. Nó còn là biểu tượng của sự phát triển, của sự quan tâm, và của những thay đổi âm thầm nhưng bền bỉ đã diễn ra qua từng năm tháng. Bởi để có được ánh sáng hôm nay, đã từng có những con người đi trước mở đường, dựng cột, kéo dây, và giữ cho dòng điện về đến tận những nơi xa nhất của xóm làng.
Đêm nay, khi đi trên con đường ấy, ánh đèn vẫn sáng đều, không chói lóa nhưng đủ ấm để soi rõ từng bước chân. Người ta không còn phải sợ bóng tối như ngày xưa, nhưng vẫn nhớ rằng đã từng có một thời, cả vùng quê này sống cùng bóng tối và hy vọng trong từng ngọn đèn nhỏ.
“Con Đường Sáng Đèn” vì thế không chỉ là một tuyến đường được thắp sáng.
Mà là dấu hiệu của một vùng quê đã đi qua gian khó để bước vào một cuộc sống mới - nơi ánh sáng không chỉ đến từ điện, mà còn đến từ sự đổi thay trong chính con người và quê hương Nhơn Hòa Lập./.



