“Con Đường Sáng Trong Mưa Rừng Trường Sơn”
“Con Đường Sáng Trong Mưa Rừng Trường Sơn”
(Truyện thời hoa lửa – dài tương đương 2 trang A4: ~1600–1800 từ)
Trời Trường Sơn tháng tám đổ mưa không ngớt. Những hạt mưa lớn như ngón tay rơi xuống rừng già, xuyên qua tán lá rậm tạo thành những dòng trắng xóa. Con đường vận tải mà đơn vị của Trung đội phó Lâm phụ trách đã bị nước suối đổ về bào mòn thành từng rãnh sâu. Thỉnh thoảng, những cơn sấm bất thần lại giội xuống, làm rung chuyển cả vòm cây, như muốn thử thách ý chí của những con người đang bám trụ nơi đây.
Lâm đứng dựa vào thân cây cổ thụ, chiếc áo mưa bằng nylon cũ đã rách vài lỗ, không đủ che cả vai. Anh nhìn xuống chân mình: đôi dép cao su đã mòn gót, bám đầy bùn. Thế nhưng ánh mắt anh vẫn sáng. Bởi anh biết, chỉ cần con đường này thông, từng đoàn xe chở lương thực, đạn dược, thuốc men… sẽ kịp chi viện cho chiến trường phía Nam.
Buổi sáng ấy, Lâm nhận nhiệm vụ đưa một tổ vận tải mang theo bốn thùng thuốc đặc biệt đi qua đoạn dốc Cà Tòng – nơi vừa bị bom oanh tạc cách đó hai hôm. Thuốc phải đến kịp trạm phẫu phía trước. Trễ chỉ một ngày, hàng chục thương binh sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Lâm siết lại chiếc dây đeo súng và quay sang những người đồng đội đang đứng chờ. Có Tấn – cậu lính trẻ quê Quảng Ngãi, lúc nào cũng cười tươi như nắng; có Hòa – tay lái xe trâu nổi tiếng gan lỳ; có cả Oanh – cô giao liên thanh niên xung phong nhỏ người nhưng lanh lẹ chẳng ai bằng.
– Nhiệm vụ này khó đấy, mưa lớn, đất mềm, bom vừa đánh xong còn hố sâu. Nhưng phải đi. – Lâm nói, giọng chắc nịch.
Tất cả cùng gật đầu.
Họ bắt đầu hành quân lúc mờ sáng. Mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi trên tấm tăng che hàng kêu bộp bộp nghe nhức cả tai. Con đường trước mặt vốn đã quanh co, nay bị nước lũ khoét sâu thành từng rãnh lớn khiến bước chân thêm chật vật. Oanh đi trước mở đường, thỉnh thoảng lại quay lại nhắc mọi người:
– Cẩn thận chỗ này trơn lắm! Nắm dây mà đi!
Đến gần trưa, tổ vận tải đến được chân dốc Cà Tòng – nơi được mệnh danh là “cái bẫy trời mưa”. Đất đỏ pha đá, trơn nhẫy, chỉ cần sơ sẩy là trượt xuống hẻm vực. Gốc cây, rễ cổ thụ đan chằng chịt nhưng cũng chẳng giúp gì nhiều khi nước từ thượng nguồn đổ xuống như thác.
Lâm đứng nhìn khoảng dốc trước mặt, trầm ngâm vài giây rồi dứt khoát:
– Để tôi lên trước thăm đường. Oanh theo tôi. Ba người còn lại giữ hàng. Nếu có tín hiệu an toàn thì mới đưa hàng lên.
Hai người tiến lên trong mưa. Mỗi bước đi như bị hút xuống bùn. Trên đoạn dốc, những hố bom tạo thành hốc nước lớn, đầy nhánh cây đổ. Lâm dùng dao phát cắt bớt dây leo, cố tạo đường bám. Oanh cắm những cọc gỗ nhỏ đánh dấu hướng đi.
Một lúc sau, Lâm dừng lại, nghiêng đầu:
– Nghe không?
Tiếng động mơ hồ, như tiếng rên yếu ớt giữa tiếng mưa. Lâm lao về phía một hố bom lớn bị nước che khuất. Dưới đó, một chiến sĩ của đơn vị khác đang nằm lọt giữa hốc, người đầy thương tích, mặt trắng bệch vì lạnh.
– Đồng chí ơi! Nghe được không? – Lâm gọi.
Người thương binh mở mắt, giọng khàn đặc:
– Tôi… bị vùi từ tối qua… đồng đội tản ra hết… tưởng không còn ai đi tuyến này…
Không kịp suy nghĩ, Lâm buộc dây vào thân mình, ra hiệu cho Oanh giữ đầu dây. Anh trượt xuống hố, vác người thương binh lên lưng. Mưa vẫn đánh vào mặt, nhưng anh nghiến răng leo lên dốc, từng cm một. Vai anh run lên vì sức nặng, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao.
Khi họ đưa được thương binh về điểm tập kết, cả đội đều bàng hoàng. Tấn vội mở áo khoác, giúp ủ ấm. Hòa vừa che tăng vừa nói:
– Lâm mà không nghe thấy thì cậu ấy chết mất rồi.
Nhưng Lâm không để mọi người nghỉ lâu:
– Cứu người là một chuyện. Bây giờ phải lo cho thuốc. Trễ một giờ là thương binh tuyến trước nguy.
Cả tổ lại tiếp tục leo dốc. Mưa đã dịu bớt, nhưng đường càng lộ ra nhiều tảng bùn nhão. Bốn người chia nhau kéo, đẩy, nâng từng hòm thuốc qua những vết lở đất. Có lúc một thùng suýt trượt xuống, Oanh liều mình lao tới, ôm chặt dây kéo. Bùn bắn đầy mặt cô, nhưng cô cười:
– Lỡ rơi thì phí bao công sức của anh em!
Chiều xuống. Qua được nửa đoạn dốc thì bất ngờ tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
– Máy bay trinh sát! Nằm xuống! – Lâm quát.
Cả tổ lao vào hốc đá bên đường. Tiếng động cơ quét qua rồi biến mất, nhưng ai cũng hiểu: đây là dấu hiệu báo rằng có thể sẽ có một đợt oanh tạc nữa.
– Không thể dừng. Phải qua dốc trước khi chúng quay lại. – Lâm khẳng định.
Tổ vận tải lại gồng mình vượt lên. Những chiếc hòm nặng trĩu trở thành thử thách cuối cùng của ý chí. Đến khi mặt trời tắt hẳn, bốn người gần như kiệt sức. Nhưng phía trước, ánh lửa từ trạm phẫu đã lập lòe trong bóng tối. Tiếng reo vang lên từ trước vọng lại khi thấy bóng họ:
– Thuốc đến rồi! Thuốc đến rồi!
Những bàn tay run lên vì xúc động khi nhận từng hòm thuốc. Một bác sĩ trẻ lau nước mưa trên mặt và nói, giọng nghẹn lại:
– Các đồng chí… các đồng chí vừa cứu sống mấy chục người đấy.
Đêm ấy, trong lán nhỏ, Lâm nhìn ra màn mưa rừng vẫn chưa dứt. Anh nhắm mắt lại, cảm thấy mọi vất vả, mọi vết thương, mọi giọt mồ hôi… đều trở nên nhẹ tênh. Bởi trong đêm mưa ấy, ánh sáng không phải là ánh lửa trạm phẫu – mà là ánh sáng của lý tưởng, của niềm tin, của những con đường được giữ thông bằng máu và lòng dũng cảm.
Và Trường Sơn, dù mưa gió đến đâu, vẫn sáng lên trong trái tim những người đã từng đi qua nó.



