Con đường sau trận bom
Bom vừa dứt, những cô gái thanh niên xung phong lại bước ra mặt đường, bởi phía trước vẫn còn những đoàn xe đang chờ.

Cô Hạnh kể rằng có những ngày ở tuyến lửa, công việc của cô bắt đầu ngay sau khi tiếng bom vừa ngừng.
Một lần, đoàn xe vừa đi qua thì máy bay xuất hiện. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ trú. Những tiếng nổ liên tiếp làm đất đá văng tung tóe. Sau trận bom, con đường trước mặt gần như không thể đi lại.
Nhưng nhiệm vụ không thể chờ.
Cô cùng đồng đội cầm cuốc, xẻng ra mặt đường. Người xúc đất, người san hố, người tìm những đoạn đường còn có thể sử dụng. Ai cũng lấm lem bùn đất.
Cô nhớ có một cô gái trong đội vừa làm vừa khóc vì nhớ nhà. Một chị lớn tuổi hơn đặt tay lên vai cô ấy rồi nói: “Cố lên em, làm xong đoạn này rồi mình nghỉ”.
Chẳng ai nói về sợ hãi. Mọi người chỉ nhắc nhau phải hoàn thành công việc.
Đến gần sáng, con đường tạm thời được khắc phục. Khi đoàn xe bắt đầu chuyển bánh, tất cả đứng nép bên đường nhìn theo.
Cô Hạnh bảo: “Khoảnh khắc ấy chúng tôi vui lắm. Chúng tôi biết công việc của mình có ý nghĩa”.
Sau nhiều năm, cô vẫn nhớ hình ảnh những người con gái tuổi đôi mươi đứng giữa con đường đầy dấu vết bom đạn.



