CON ĐƯỜNG TIẾP TẾ TRONG ĐÊM
Dưới màn đêm Tây Bắc, con đường tiếp tế trở nên dài hơn, nguy hiểm hơn. Trong bóng tối, từng bước chân người lính mang theo lương thực, nước uống và cả sinh mệnh của đồng đội nơi trận địa.
Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bom đạn trút xuống không ngớt. Vì thế, những chuyến tiếp tế thường được thực hiện vào ban đêm. Đêm che mắt địch, nhưng cũng che luôn cả hiểm nguy.
Con đường tiếp tế trong đêm không rõ lối. Chỉ là những vệt mòn nhỏ, len lỏi qua rừng, qua suối, qua những triền núi lởm chởm đá. Người lính đi trong im lặng, không dám bật đèn, không dám nói to.
Mỗi bước chân đều phải tính toán. Trượt chân có thể rơi xuống vực. Gặp bom nổ chậm có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Nhưng dù nguy hiểm, người lính vẫn phải đi, bởi phía trước có người đang chờ.
Trong đêm, cảm giác thời gian kéo dài hơn. Tiếng lá rừng xào xạc cũng khiến tim đập mạnh. Nhưng chính trong bóng tối ấy, người lính học cách tin vào nhau, tin vào kinh nghiệm và bản lĩnh của chính mình.
Có những chuyến đi an toàn, cơm nước đến kịp trận địa. Có những chuyến đi dang dở, phải quay lại khi trời gần sáng. Nhưng không ai than vãn, bởi nhiệm vụ tiếp tế là mạch máu của chiến trường.
Con đường tiếp tế trong đêm không chỉ là con đường vật chất, mà là con đường của niềm tin, của trách nhiệm và của sự hy sinh thầm lặng.



