Bài viết

Con Đường Trong Mưa Đạn

Một chuyến xe vượt tuyến trong mưa bom bão đạn đã trở thành ký ức không thể quên, khi người lái xe chọn tiếp tục tiến lên dù biết phía trước là hiểm nguy.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Lái xe thời đó không chỉ cần tay lái vững… mà còn cần cả gan,” ông Định kể. “Vì nhiều khi biết phía trước có bom, vẫn phải đi.” Đêm ấy, ông nhận nhiệm vụ chở hàng gấp ra tiền tuyến. Con đường quen thuộc, nhưng tin báo cho biết địch đang tập trung đánh phá dữ dội. “Tôi nhìn chiếc xe, rồi nhìn anh em… ai cũng hiểu chuyến này không dễ.” Xe lăn bánh trong đêm tối, đèn được che kín, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ phía trước. Rừng im lặng đến nghẹt thở. “Khi đến đoạn dốc dài, tiếng máy bay bắt đầu xuất hiện.” Bom rơi xuống liên tiếp, ánh chớp lóe lên từng hồi. Đất đá tung lên, con đường bị cày xới. “Có lúc tôi phải dừng lại. Nhưng nếu dừng lâu, sẽ thành mục tiêu.” Người phụ xe hét lớn:
“Đi tiếp đi anh! Dừng là chết!” Ông siết chặt vô lăng, nhấn ga. “Xe lắc mạnh, bánh trượt trên đất ướt. Tôi chỉ biết giữ tay lái và tiến lên.” Một quả bom nổ ngay phía sau, sức ép đẩy xe chao đảo. “Tôi tưởng xe lật… nhưng may mà giữ được.” Cuối cùng, chiếc xe cũng vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Khi đến nơi, hàng hóa được giao đầy đủ. “Lúc xuống xe, tay tôi vẫn còn run.” Ông nhìn xa xăm:
“Không phải vì sợ… mà vì biết mình đã đi qua một ranh giới rất mong manh.” Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ con đường ấy. “Giờ chắc nó đã khác nhiều. Nhưng với tôi, đó mãi là con đường của những quyết định không được phép quay đầu.” Trong thời hoa lửa, có những con đường không chỉ nối liền các điểm đến – mà còn nối giữa sự sống và cái chết, nơi mỗi bước tiến là một lần đánh cược bằng cả mạng sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn