Con đường Trường Sơn
Tôi đã đi qua con đường Trường Sơn trong những năm tháng gian khổ nhất. Đó không chỉ là một con đường, mà là thử thách của ý chí. Đường rừng gập ghềnh, dốc cao, trơn trượt sau mỗi cơn mưa. Chúng tôi phải gùi hàng nặng trên vai, đi hàng chục cây số mỗi ngày. Có những đoạn phải đi trong im lặng tuyệt đối để tránh bị phát hiện. Đêm xuống, rừng tối đen như mực, chỉ có ánh đom đóm lập lòe. Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực. Nhiều người ngã xuống vì bệnh, không phải vì đạn. Nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi hiểu rằng mỗi bước chân của mình đều góp phần cho tiền tuyến. Khi chiến tranh qua đi, con đường ấy vẫn còn, nhưng với tôi, nó mãi là biểu tượng của sự bền bỉ và hy sinh.



