Con đường vắng
Ngày đầu tiên chiến tranh kết thúc, bà con đi trên con đường từng bị bỏ hoang. Dọc đường là những ngôi nhà tiêu điều, nhưng cây ven đường vẫn đâm chồi. Một đứa trẻ chạy trước, hét lên: “Mẹ ơi, có bướm!”. Nhiều năm rồi, họ không thấy cánh bướm nào. Người lớn nhìn nhau, ai cũng thấy mắt cay. Con đường ngày ấy dần trở thành đường lớn của thị trấn. Người ta gọi đó là “đường trở về”.



