Con đường vừa lấp xong lại mở
Một nữ thanh niên xung phong kể về những đêm cùng đồng đội lấp hố bom để giữ cho con đường ra tiền tuyến luôn thông suốt.
Bà Hạnh nhớ mãi những đêm Trường Sơn đỏ lửa. Bom vừa dứt, cả tổ lại xách cuốc, xẻng, quang gánh chạy ra đường. Hố bom sâu hoắm, đất đá văng tung tóe, cây cối gãy đổ ngổn ngang. Vậy mà ai cũng làm thật nhanh, vì chậm một chút là đoàn xe phía sau không thể đi qua.
Có đêm, cả tổ vừa lấp xong một hố bom thì máy bay lại tới. Mọi người lao xuống rãnh tránh bom. Đất trời rung chuyển. Khi tiếng nổ ngớt đi, cả đội lại bò lên, phủi đất rồi tiếp tục làm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bà Hạnh kể, trong tổ có một cô gái rất trẻ, hay hát. Vừa gánh đất, cô vừa hát nho nhỏ để động viên mọi người. Một đêm, sau trận bom lớn, tiếng hát ấy không còn vang lên nữa. Đồng đội đứng lặng bên con đường vừa lấp xong, nước mắt hòa với bùn đất.
Sau này, mỗi lần nhớ lại, bà Hạnh vẫn bảo: Con đường ấy được mở bằng sức trẻ, bằng mồ hôi, và cả bằng máu của đồng đội tôi. Vì thế, đối với bà, mỗi tấc đường thời chiến đều chứa đựng một câu chuyện thiêng liêng của thời hoa lửa.



