Bài viết

Con đường vừa mở lại sau trận bom

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những con đường không bao giờ được “ngủ yên”.

Ban ngày vừa san lấp xong một đoạn đường mới, đến đêm đã lại bị bom đánh trúng. Đất đá tung lên, hố bom sâu hoắm, mặt đường biến mất như chưa từng tồn tại.

Đêm hôm đó, một tổ công binh được lệnh quay lại ngay vị trí vừa bị đánh phá.

Trời tối đen. Không trăng, không sao. Chỉ có tiếng gió và mùi khét còn sót lại từ thuốc nổ.

Họ đứng trước đoạn đường bị cày nát. Không ai nói gì. Ai cũng hiểu: nếu không mở lại con đường này, đoàn xe phía sau sẽ không thể đi qua.

Người chỉ huy chỉ khẽ nói một câu:
“Làm ngay trong đêm.”

Và thế là họ bắt đầu.

Người xuống hố bom trước, dùng xẻng nạo từng lớp đất sụt. Người khác vác đá từ bên rừng ra lấp chỗ trũng. Có người dùng thân cây bị bom quật đổ làm tạm vật chắn.

Đèn không được bật. Chỉ có ánh sáng mờ của vài ngọn đèn che kín, lúc ẩn lúc hiện sau thân người.

Có đoạn đất quá mềm, vừa lấp lại đã sụt xuống. Họ phải làm lại lần nữa. Không ai than thở. Chỉ lặng lẽ đổi vị trí, người này thay người kia.

Thỉnh thoảng, cả tổ dừng lại vài giây. Không phải để nghỉ, mà để lắng nghe. Trong rừng sâu, chỉ một âm thanh lạ cũng có thể là nguy hiểm.

Khi chắc chắn an toàn, họ lại tiếp tục.

Thời gian trôi rất chậm trong đêm đó. Mồ hôi hòa với bụi đất, bám chặt vào áo. Tay ai cũng rớm máu vì đá sắc, vì cuốc xẻng, nhưng không ai dừng lại băng bó.

Đến gần sáng, con đường dần hiện hình trở lại. Không còn bằng phẳng, không còn đẹp đẽ như trước, nhưng đã có thể đi được.

Người chỉ huy bước lên nhìn một lượt. Rồi chỉ gật đầu rất khẽ:
“Xe có thể qua.”

Không ai reo lên. Không ai cười lớn.

Chỉ có vài ánh mắt nhìn nhau, mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm.

Rồi họ lặng lẽ rút sang một bên đường.

Ngay sau đó, đoàn xe đầu tiên bắt đầu lăn bánh qua con đường vừa được mở lại trong đêm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn