Con đường xanh của người cựu chiến binh thương binh
Con đường xanh của người cựu chiến binh thương binh
Cựu chiến binh Lê Văn Bích (thương binh hạng 2/4, nguyên chiến sĩ Sư đoàn 324) trở về quê hương sau ngày đất nước thống nhất với thân thể không còn lành lặn và di chứng chất độc da cam. Nhìn những vùng đồi trọc cằn cỗi, ch chít hố bom nham nhở, ông Bích trăn trở không yên.
Với chiếc chân giả và bàn tay chằng chịt vết sẹo phỏng bom, ông Bích kiên trì vay vốn ngân hàng chính sách, một mình vác cuốc lên đồi khai phá. Nhiều người bảo ông "lo chuyện vô bổ", nhưng người lính già vẫn bền bỉ nhặt từng mảnh đạn, san lấp từng hố bom để trồng cây tràm, cây keo lá tràm.
Mỗi khi vết thương cũ tái phát đau nhức dữ dội lúc dở giời, ông Bích lại tự xóc lại tinh thần bằng ký ức về những đồng đội đã ngã xuống trên đất Quảng Trị:
"Đồng đội tôi nằm lại nơi này khi chưa kịp thấy cây ra trái, hoa nở. Tôi còn sống trở về, phải biến vùng đất bom đạn này thành màu xanh để tri ân anh em!"
Sau hơn 15 năm lao động không ngơi nghỉ, ông Bích đã phủ xanh hơn 12 ha đồi trọc, biến vùng đất chết năm xưa thành trang trại kinh tế tổng hợp cho thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm. Không chỉ làm giàu cho gia đình, ông còn tạo việc làm cho hàng chục con em cựu chiến binh nghèo trong địa phương.



