Bài viết

Con Hẻm Không Có Biển Tên

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Hẻm Không Có Biển Tên

Năm 1970, ở rìa một khu làng nhỏ, có một con hẻm hẹp chạy giữa hai hàng nhà thấp. Con hẻm không có biển tên, không ai chính thức đặt tên cho nó, nhưng ai cũng biết đường đi qua đó.

Ban ngày, nắng rọi xuống làm những viên gạch cũ sáng lên loang lổ. Ban đêm, hẻm tối đến mức chỉ nghe được tiếng bước chân và tiếng chó sủa xa xa.

Nam là đứa trẻ lớn lên trong con hẻm đó.

Cậu thuộc lòng từng viên gạch, từng chỗ nước đọng sau mưa, từng góc tường loang màu rêu. Với Nam, con hẻm không chỉ là lối đi, mà là cả thế giới thu nhỏ.

“Đi ra ngoài đường lớn đi cho biết,” người lớn hay nói.

Nam gật đầu, nhưng vẫn thích quay về hẻm hơn.

Ở cuối hẻm có một căn nhà bỏ trống.

Cửa luôn khép hờ, không khóa, không ai ở.

Bọn trẻ trong xóm thường gọi đó là “nhà im lặng”.

Không ai dám vào lâu.

Nhưng Nam thì khác.

Cậu hay đứng trước cửa, nhìn vào trong.

Không thấy gì rõ ràng, chỉ có bóng tối và vài món đồ cũ phủ bụi.

Năm 1972, chiến sự làm nhiều người trong xóm phải rời đi tạm thời. Con hẻm vắng hơn trước. Tiếng cười của trẻ con thưa dần.

Một buổi chiều, Nam bước vào căn nhà bỏ trống.

Lần đầu tiên.

Bên trong mát hơn ngoài trời. Có mùi gỗ cũ và bụi.

Cậu thấy trên bàn có một cuốn sổ nhỏ.

Không tên.

Nam mở ra.

Trang đầu chỉ có một dòng chữ:

“Nếu ai vào được đây, nghĩa là con hẻm vẫn còn người đi qua.”

Nam đứng im.

Cậu lật tiếp.

Những trang sau trống nhiều, chỉ thỉnh thoảng có vài dòng:

“Hôm nay trời nắng.”
“Có tiếng trẻ con ngoài hẻm.”
“Tôi không biết khi nào sẽ quay lại.”

Không có chữ ký.

Nam đóng sổ lại.

Nhưng không rời đi ngay.

Cậu ngồi rất lâu trong căn nhà đó.

Như thể đang nghe một điều gì đó không phát ra tiếng.

Năm 1974, con hẻm dần có nhiều người trở lại. Nhà cửa mở cửa thường xuyên hơn. Tiếng nói cười cũng nhiều hơn.

Nhưng căn nhà cuối hẻm vẫn bị bỏ trống.

Nam vẫn thỉnh thoảng vào.

Cuốn sổ vẫn nằm yên ở đó, không ai mang đi.

Một ngày, Nam viết thêm vào cuốn sổ:

“Hôm nay em vẫn còn đi qua con hẻm này.”

Cậu không ký tên.

Chỉ gấp lại, đặt đúng chỗ cũ.

Mùa xuân 1975, chiến tranh kết thúc.

Con hẻm bắt đầu thay đổi. Người ta sửa nhà, lát lại đường, mở rộng lối đi.

Có người đề nghị phá căn nhà bỏ trống.

“Để làm gì nữa?” họ nói.

Nam đứng đó.

Không nói nhiều.

Chỉ nói một câu:
“Nó vẫn còn dùng được.”

Người ta không phá.

Căn nhà được giữ lại, dù không còn ai ở.

Con hẻm cũng được đặt tên sau đó, nhưng ít ai gọi bằng tên mới. Người ta vẫn quen gọi nó theo cách cũ.

Nam lớn lên.

Nhưng mỗi khi đi qua, cậu vẫn nhìn vào căn nhà cuối hẻm.

Không còn cảm giác sợ hay tò mò như trước.

Chỉ còn cảm giác quen thuộc.

Vì có những nơi không cần phải có người ở.

Chỉ cần đã từng có dấu chân… là đủ để không bị quên mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn