Cơn mưa đầu hạ
Ngày tin chiến tranh kết thúc được truyền về, cả thị trấn nhỏ như vỡ òa. Người ta chạy ùa ra đường, ôm lấy nhau khóc cười giữa tiếng loa phát thanh vang dội khắp nơi.
Ngày tin chiến tranh kết thúc được truyền về, cả thị trấn nhỏ như vỡ òa.
Người ta chạy ùa ra đường, ôm lấy nhau khóc cười giữa tiếng loa phát thanh vang dội khắp nơi.
Những lá cờ đỏ được treo kín các mái nhà.
Tiếng trẻ con reo hò khắp các con ngõ nhỏ.
Còn ở ga tàu cũ cuối thị trấn, hàng trăm người đang đứng chen kín sân ga để đợi những chuyến tàu chở bộ đội trở về.
Trong đám đông ấy có Hạnh.
Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cũ đã bạc màu và ôm chặt bó hoa nhỏ trong tay.
Từ sáng sớm, Hạnh đã có mặt ở ga.
Tim cô đập liên hồi đến mức gần như nghẹt thở.
Ba năm rồi cô chưa gặp Bình.
Ba năm chỉ liên lạc bằng vài lá thư ngắn ngủi.
Có những tháng hoàn toàn bặt tin khiến Hạnh mất ngủ suốt nhiều đêm.
Nhưng hôm nay chiến tranh đã kết thúc.
Bình nói trong lá thư cuối cùng:
“Hòa bình rồi anh sẽ về.”
Tiếng còi tàu bất ngờ vang lên từ phía xa.
Đám đông lập tức xôn xao.
Con tàu quân sự từ từ tiến vào ga trong tiếng phanh rít dài.
Những người lính bắt đầu bước xuống.
Có người chống nạng.
Có người quấn đầy băng trắng.
Có người vừa xuống tàu đã òa khóc khi nhìn thấy người thân.
Tiếng gọi tên nhau vang lên khắp nơi.
“Mẹ ơi!”
“Anh đây rồi!”
“Con về rồi!”
Hạnh đứng kiễng chân giữa dòng người đông nghịt để tìm Bình.
Mắt cô đỏ hoe vì hồi hộp.
Rồi bất chợt…
Cô nhìn thấy anh.
Bình gầy hơn trước rất nhiều. Làn da rám nắng, vai đeo ba lô cũ sờn bạc. Một bên tay áo trống rỗng được ghim gọn lại.
Nhưng nụ cười ấy… vẫn là nụ cười cô nhớ suốt những năm dài chiến tranh.
Hạnh chết lặng vài giây.
Bó hoa trên tay run lên.
Bình nhìn thấy cô rồi khẽ gọi:
“Hạnh…”
Ngay khoảnh khắc ấy, trời bất ngờ đổ mưa.
Cơn mưa đầu hạ ào xuống sân ga nóng hầm hập.
Nhưng chẳng ai chạy trú.
Mọi người vẫn ôm chầm lấy nhau giữa mưa mà khóc.
Hạnh lao tới ôm chặt Bình.
Cô khóc nức nở như muốn bù lại tất cả những tháng ngày lo sợ và chờ đợi.
“Em tưởng… sẽ không còn gặp được anh nữa…”
Bình khẽ siết vai cô bằng cánh tay còn lại:
“Anh về rồi.”
Nước mưa hòa lẫn nước mắt trên gương mặt cả hai.
Xung quanh họ, tiếng cười và tiếng khóc vẫn vang lên không ngớt.
Có những người đã trở về.
Có những người mãi mãi nằm lại.
Nhưng ngày hôm ấy, chiến tranh cuối cùng cũng đã kết thúc thật rồi.
…
Buổi chiều, mưa dần tạnh.
Những vũng nước đọng phản chiếu bầu trời sáng lên sau lớp mây xám.
Bình và Hạnh ngồi dưới mái hiên cũ của ga tàu.
Cô nhìn cánh tay đã mất của anh rồi lặng im rất lâu.
Bình khẽ cười:
“Xấu lắm đúng không?”
Hạnh lập tức lắc đầu:
“Không.”
Cô nắm chặt bàn tay còn lại của anh:
“Chỉ cần anh trở về là đủ rồi.”
Bình cúi đầu, mắt đỏ hoe.
Chiến tranh đã lấy đi của anh rất nhiều thứ:
Tuổi trẻ.
Bạn bè.
Một phần cơ thể.
Nhưng ít nhất, nó chưa kịp lấy mất cơ hội để anh trở về bên người mình yêu.
Xa xa, sau cơn mưa đầu hạ, những tia nắng cuối ngày bắt đầu xuyên qua mây.
Ấm áp và dịu dàng như một khởi đầu mới.


