Cựu chiến binh

Cơn mưa thao trường bất chợt

Hôm ấy trời nắng rất gắt. Từ sáng sớm, trung đội đã ra thao trường tập chiến thuật. Đất đỏ khô rang, bụi bay mù mỗi khi cả hàng chạy qua. Áo quần ai cũng ướt đẫm mồ hôi, lưng áo dính chặt vào da. Đến gần trưa, nắng càng gay gắt hơn.

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cơn mưa thao trường bất chợt

Hôm ấy trời nắng rất gắt.

Từ sáng sớm, trung đội đã ra thao trường tập chiến thuật. Đất đỏ khô rang, bụi bay mù mỗi khi cả hàng chạy qua. Áo quần ai cũng ướt đẫm mồ hôi, lưng áo dính chặt vào da.

Đến gần trưa, nắng càng gay gắt hơn.

Lâm vừa lau mồ hôi vừa than:

— Chắc em tan chảy mất thôi.

Anh Hùng cười:

— Mới có mấy hôm mà đã kêu, vào Trường Sơn còn khổ hơn nhiều.

Cả đám cười theo, nhưng ai cũng thấm mệt.

Đúng lúc trung đội đang tập bò thấp qua bãi đất trống, bầu trời bỗng đổi màu rất nhanh. Từ phía biển, những đám mây đen ùn ùn kéo tới.

Gió nổi lên.

Bụi đỏ cuộn thành từng đám trên thao trường.

Người trung đội trưởng ngẩng lên nhìn trời rồi nói:

— Khả năng có mưa to. Chuẩn bị nhanh!

Chưa kịp thu dọn gì, một tiếng sấm vang lên.

Rồi mưa đổ xuống.

Không phải mưa lất phất, mà là cơn mưa ào ạt của miền Trung, như ai dội cả trời nước xuống thao trường.

Chỉ trong vài phút, tất cả ướt sũng.

Đất đỏ biến thành bùn nhão.

Nước chảy thành dòng quanh hố cá nhân.

Mấy cậu tân binh ban đầu còn chạy tìm chỗ trú, nhưng trung đội trưởng quát lớn:

— Đứng nguyên đội hình!

Chúng tôi đứng dưới mưa, nước chảy ròng ròng từ mũ cối xuống mặt, xuống cổ áo.

Lâm nhăn nhó:

— Giờ thì khỏi cần tắm nữa rồi.

Không biết ai bật cười trước, rồi cả hàng cười theo.

Tiếng cười vang lên giữa tiếng mưa rào rào.

Một lát sau, trung đội trưởng cũng bật cười:

— Được rồi, tranh thủ che súng trước đã!

Lập tức cả trung đội cúi xuống che bạt, che áo mưa cho súng. Không ai bảo ai, người giữ bạt, người buộc dây, người giúp bạn kéo lại ba lô.

Cơn mưa làm thao trường nhếch nhác, nhưng lại làm chúng tôi gần nhau hơn.

Khi mọi thứ đã tạm ổn, cả trung đội ngồi xổm dưới mái hiên nhỏ bên thao trường.

Quần áo ướt nhỏ tong tong.

Bùn đất dính đầy mặt mũi.

Nhìn nhau chẳng khác gì những chú chuột lột.

Lâm chỉ vào mặt bác Được rồi cười ngặt nghẽo:

— Anh Được, giờ mẹ chắc không nhận ra anh nữa đâu!

Bác cúi nhìn mình rồi cũng phá lên cười.

Ngay cả người trung đội trưởng nghiêm mà hiền cũng phải quay mặt đi để giấu nụ cười.

Mưa vẫn xối xả ngoài sân.

Ai đó bắt đầu hát:

“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”

Một người hát, rồi hai người, rồi cả trung đội hát theo.

Tiếng hát hòa với tiếng mưa nghe vừa vui vừa lạ.

Không có đàn, không có loa, chỉ có những chàng trai tuổi đôi mươi ngồi sát vai nhau trong cơn mưa thao trường.

Khoảng nửa giờ sau, mưa tạnh nhanh như lúc đến.

Mặt trời ló ra sau mây.

Hơi đất bốc lên ngai ngái.

Thao trường đầy vũng nước phản chiếu ánh nắng chiều.

Trung đội trưởng đứng dậy phủi bùn rồi nói:

— Ra quân thì không được chọn lúc trời đẹp. Mưa cũng tập, nắng cũng tập.

Cả trung đội đồng thanh:

— Rõ!

Rồi chúng tôi lại tiếp tục buổi huấn luyện trong quần áo còn ướt.

Điều lạ là sau cơn mưa, ai cũng thấy khỏe hơn, vui hơn.

Nhiều năm sau, khi đã đi qua những cơn mưa thật sự của Trường Sơn — mưa lạnh thấu xương, mưa kéo dài nhiều ngày, mưa giữa bom đạn — bác Được vẫn nhớ cơn mưa thao trường năm ấy với một nụ cười.

Bởi đó là lần đầu tiên bác cảm nhận rõ rằng quân ngũ không chỉ có gian khổ.

Trong gian khổ ấy vẫn có tiếng cười, có sự sẻ chia và có những khoảnh khắc làm người ta gắn bó với nhau suốt cả cuộc đời.

Bác thường nói với con cháu:

— Cơn mưa hôm ấy làm quần áo ướt hết, nhưng lại làm tình đồng đội thêm ấm.

Và bác hiểu rằng:

Cơn mưa thao trường bất chợt không chỉ là một kỷ niệm vui của đời lính. Nó dạy những người lính trẻ biết cùng nhau chịu khó khăn, biết cười giữa gian khổ và biết rằng khi nhiều người cùng ngồi dưới một cơn mưa, họ sẽ dễ trở thành anh em hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn