Cơn Mưa Trên Trường Sơn
Cơn mưa rừng kéo dài suốt ba ngày đêm. Đường Trường Sơn lầy lội đến mức mỗi bước chân như chìm sâu vào đất đỏ. Tiểu đội vận tải của Khánh phải đưa bằng được số hàng ra mặt trận trước giờ nổ súng.
Áo quần ai cũng ướt sũng. Gạo được bọc trong tăng nilon nhưng vẫn nặng trĩu. Có người sốt rét run lên bần bật. Khánh đi cuối hàng, liên tục động viên đồng đội bằng những câu chuyện vui về quê nhà.
Đêm thứ ba, cả đội trú dưới một mái lán tạm. Một chiến sĩ trẻ bật khóc vì nhớ mẹ. Khánh lặng lẽ lấy cây đàn mandolin cũ ra gảy. Tiếng đàn hòa cùng tiếng mưa khiến khu rừng bỗng dịu lại.
Sáng hôm sau, đoàn hàng tới nơi đúng lúc trận đánh bắt đầu. Người chỉ huy siết chặt tay Khánh: “Các cậu đến chậm một giờ thôi là anh em phía trước thiếu đạn.”
Nhiều năm sau, khi trở lại Trường Sơn, Khánh thấy con đường đất năm xưa đã thành quốc lộ rộng lớn. Xe cộ nối dài trong nắng. Ông đứng rất lâu dưới cơn mưa chiều bất chợt, nghe tiếng mưa rơi trên lá mà nhớ về đồng đội – những người đã hóa thành một phần của con đường.



