Cơn mưa trước cổng trường
Cơn mưa trước cổng trường
Ngày ấy, tôi luôn đến trường sớm hơn mọi người. Không phải vì chăm chỉ, mà vì muốn gặp Ngọc – cô bạn lớp bên hay ngồi đọc sách trước hành lang tầng hai. Hôm đó trời chuyển mưa rất nhanh. Ngọc quên mang áo mưa, đứng nép dưới mái hiên mà vẫn bị gió hắt ướt.
Tôi chạy đến, chìa cho Ngọc chiếc áo mưa duy nhất mình mang theo. Ngọc ngạc nhiên nhìn tôi: “Còn cậu thì sao?” Tôi chỉ cười: “Tớ quen mưa rồi.” Thật ra tôi chẳng quen chút nào, chỉ là nghĩ nếu có ai ướt thì nên là mình.
Khi cả hai sắp bước ra cổng, cơn mưa bất ngờ đổ xuống nặng hạt hơn. Ngọc kéo nhẹ tay tôi lại, nép gần vào mái che. Gió tạt nước làm mái tóc cô ấy ướt một bên. Ngọc nói nhỏ: “Cảm ơn cậu. Lúc nào cũng tốt bụng như thế.”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng tim tôi cứ đập loạn lên. Sau này, khi trưởng thành, tôi gặp nhiều người, trải qua nhiều cơn mưa. Nhưng chẳng có cơn nào làm tôi nhớ mãi như cơn mưa trước cổng trường năm ấy – khi tôi nhận ra mình thích ai đó không phải bằng lời tỏ tình, mà bằng cảm giác muốn giữ họ tránh khỏi những hạt mưa.



