“Cơn mưa và ánh mắt”
Ngày ấy, trong một ngôi làng nhỏ, có một cô gái hay ra bến sông mỗi chiều để đọc sách. Cô ít nói, nhưng đôi mắt luôn buồn như có điều gì giấu kín.
Cạnh nhà cô là một chàng trai làm nghề chài lưới. Mỗi lần đi qua, anh đều nhìn thấy cô ngồi bên gốc cây, tóc bay trong gió, yên tĩnh như mặt nước.
Từ lúc nào không biết, chàng trai bắt đầu mong được nhìn thấy cô mỗi ngày. Còn cô gái, cũng luôn chờ tiếng thuyền về để lén nhìn anh.
Không ai nói với ai một lời. Nhưng cả hai đều có chung một cảm giác: nhớ khi không gặp, bối rối khi gặp mặt.
Một hôm trời đổ mưa lớn, cô gái không ra bến sông. Chàng trai đứng trên thuyền, nhìn về phía bờ trống vắng, lòng bỗng thấy hụt hẫng.
Ngày hôm sau, cô gái hỏi nhỏ:
“Hôm qua… anh có về không?”
Chàng trai chỉ cười:
“Có. Nhưng không thấy ai đợi.”
Cô gái im lặng, tim đập nhanh hơn bình thường.



