CON NGƯỜI ÂM THẦM NHƯNG VĨ ĐẠI- DƯƠNG VĂN LỘC
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có
những con người âm thầm nhưng vĩ đại, đã hy
sinh trọn vẹn đời mình cho độc lập và thống
nhất nước nhà. Trong số những con người ấy,
liệt sĩ – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân
Dương Văn Lộc là một tấm gương sáng mãi về
tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và lòng
trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.
Dương Văn Lộc sinh năm 1915, quê ở thôn Sâm
Linh Tây, xã Tam Quang, huyện Núi Thành, tỉnh
Quảng Nam. Từ rất sớm, ông đã tham gia cách
mạng, hoạt động trong Hội Cứu tế Đỏ và Đoàn
Thanh niên Cứu quốc. Trong những năm tháng
bị thực dân thống trị, ông kiên trì vận động
quần chúng đứng lên đấu tranh, đóng góp tích
cực cho phong trào giành chính quyền tại địa
phương trong Cách mạng Tháng Tám năm
1945. Sau năm 1954, ông tập kết ra Bắc, tiếp
tục cống hiến tại Nông trường Sông Lô (Tuyên
Quang) và sau đó được tuyển vào Đoàn 759 –
lực lượng vận tải chiến lược trên biển, hay còn
gọi là “tàu số”.
Từ năm 1962, ông trở thành một trong những
thủy thủ tham gia các chuyến vận chuyển vũ khí
tuyệt mật chi viện cho chiến trường miền Nam.
Năm 1964, ông được bổ nhiệm làm Thuyền
phó, mang quân hàm Thiếu úy. Trong suốt quá
trình công tác, ông đã tham gia hoạt động trên
ba con tàu có số hiệu 54, 56 và 41, thực hiện 10
chuyến vượt biển đầy hiểm nguy. Mỗi chuyến
tàu là một trận chiến cam go với bão tố, tàu
chiến địch và cả cái chết luôn cận kề. Thế
nhưng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ông vẫn
giữ trọn tinh thần kiên định, luôn hoàn thành
xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Một trong những câu chuyện xúc động nhất về
ông là lần tàu 41 bị mắc cạn ở Hoàng Sa. Để cứu
tàu, ông Lộc đã dầm mình trong nước biển lạnh
giá suốt đêm, dùng xà beng đào san hô và vít lại
chân vịt. Sự tận tụy quên mình ấy không chỉ
cứu con tàu mà còn bảo toàn khối lượng vũ khí
quan trọng cho chiến trường.
Sự hy sinh của ông càng khiến đồng đội và hậu
thế xúc động. Ngày 27/11/1966, khi tàu 41 tiếp
cận bến Ngang (Quảng Ngãi) thì phát hiện hai
tàu địch truy đuổi. Sau khi bơi vào bờ báo cáo
tình hình, ông trở lại tàu để cùng đồng đội
chuẩn bị phá hủy tàu nếu bị lộ. Khi bộc phá
không nổ, ông một mình bơi ra để kiểm tra lại
hệ thống. Chính lúc ấy, bộc phá bất ngờ phát nổ
và ông đã hy sinh ngay trên con tàu mà mình
gắn bó, trọn vẹn như chính cuộc đời chiến sĩ
của ông.
Ghi nhận sự cống hiến to lớn ấy, Nhà nước đã
truy tặng ông nhiều phần thưởng cao quý như
Huân chương Chiến công, Huân chương Kháng
chiến, Huân chương Chiến sĩ Giải phóng cùng
Bằng “Tổ quốc ghi công”. Đặc biệt, năm 2011,
ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực
lượng vũ trang nhân dân, khẳng định vinh dự
lớn lao dành cho một người lính đã hy sinh tất
cả cho Tổ quốc.
Ngày nay, tên tuổi của Dương Văn Lộc đã trở
thành niềm tự hào của quê hương Quảng Nam
và của cả dân tộc. Cuộc đời và sự nghiệp của
ông nhắc nhở thế hệ trẻ về lòng yêu nước, bản
lĩnh trước khó khăn, và trách nhiệm giữ gìn độc
lập mà cha ông đã đổi bằng máu. Hình ảnh
người thuyền phó thầm lặng, dũng cảm ấy sẽ
mãi là ngọn lửa truyền thống, soi sáng con
đường mà chúng ta tiếp bước.


