Bài viết

Con Sông Chảy Ngược Trong Ký Ức

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Sông Chảy Ngược Trong Ký Ức

Năm 1969, ở cuối làng có một con sông lớn, nước chảy quanh co qua những bãi bồi và cánh đồng. Người ta vẫn nói con sông ấy “chảy về phía biển”, nhưng với những đứa trẻ trong làng, nó giống như một con đường sống, nơi mọi thứ trôi qua rồi lại mang về những điều cũ kỹ.

Bên bờ sông có một chiếc thuyền gỗ cũ.

Thuyền không lớn, cũng không mới. Nhưng nó luôn neo ở đó, dù ngày nắng hay ngày mưa.

Ông Ba Thuyền là người giữ nó.

Ông không chèo đi xa, chỉ thỉnh thoảng đưa người qua sông hoặc chở vài thứ cần thiết.

Người ta hỏi:
“Sao ông không đổi thuyền mới?”

Ông đáp:
“Thuyền cũ còn nhớ đường.”

Năm 1970, chiến tranh khiến việc đi lại qua sông trở nên thận trọng hơn. Có những ngày thuyền phải neo im, không ai dám sang bờ bên kia.

Nhưng ông Ba vẫn lau thuyền mỗi sáng.

Năm 1971, một lần nước sông dâng cao, thuyền bị đẩy lệch khỏi bến. Người ta tưởng nó sẽ trôi mất.

Nhưng ông Ba đã bơi ra giữ lại.

Khi kéo được thuyền về, ông chỉ nói:
“Còn thuyền là còn đường.”

Năm 1972, có người lính trẻ đứng trên bờ sông, nhìn con nước chảy xiết.

“Con sông này chảy đi đâu?” anh hỏi.

Ông Ba đáp:
“Chảy về biển.”

Anh nói:
“Xa vậy mà không mỏi sao?”

Ông cười nhẹ:
“Nước có khi nào dừng lại đâu mà mỏi.”

Năm 1973, có những ngày sông im lặng lạ thường. Không gió, không sóng, chỉ có mặt nước phẳng như gương.

Thuyền nằm yên, nhưng vẫn được buộc chặt.

Năm 1974, một phần bến bị sạt lở. Người ta muốn dời thuyền đi nơi khác an toàn hơn.

Ông Ba không đồng ý.

Ông nói:
“Thuyền không chỉ ở chỗ nước sâu hay cạn.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Hai bờ sông dần có nhiều người qua lại hơn. Những chuyến thuyền trở nên bình thường, không còn vội vã như trước.

Một buổi chiều, người lính trẻ năm xưa quay lại.

Anh đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước.

“Giờ yên rồi ông ha,” anh nói.

Ông Ba gật đầu.

Anh hỏi:
“Con thuyền này còn cần giữ không?”

Ông nhìn mặt nước:

“Còn người cần qua sông thì còn cần.”

Anh cười:
“Giờ có cầu rồi mà.”

Ông đáp chậm rãi:

“Cầu đưa người qua. Nhưng thuyền giữ lại cảm giác đã từng phải tự tìm đường qua nước.”

Anh im lặng.

Rồi bước xuống thuyền.

Con thuyền khẽ rung.

Nước vỗ vào mạn gỗ nghe rất nhẹ.

Không còn chiến tranh, không còn tiếng còi xa xăm.

Chỉ còn dòng sông vẫn chảy, đều đặn như chưa từng dừng lại một ngày nào.

Vì có những con sông không chỉ mang nước ra biển,

mà còn mang theo ký ức của những con người đã từng vượt qua nó trong những năm tháng không chắc chắn, để rồi khi nhìn lại, họ biết rằng mình đã từng sống sót không phải bằng sự yên ổn, mà bằng những chuyến đi rất nhỏ nhưng không bao giờ bỏ cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn