Con Sông Không Ngừng Chảy
“Con Sông Không Ngừng Chảy” kể về Bùi Văn Sông (sinh năm 1932, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1953. Anh là người lính công binh bền bỉ, lặng lẽ mở đường, bắc cầu giữa bom đạn, góp phần đưa bộ đội tiến lên trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1953, Bùi Văn Sông—chàng trai hai mươi mốt tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh lớn lên bên những con sông quê hiền hòa, nơi nước chảy ngày đêm không ngừng nghỉ, như chính cuộc sống cần cù của người dân nơi đây. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến, Sông hiểu rằng đã đến lúc mình phải rời quê, góp phần giữ lấy những gì thân thuộc nhất. Ngày đi, anh đứng thật lâu bên bờ sông, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống vốc một ngụm nước, như mang theo cả quê hương trong tim. Trong quân ngũ, Sông được phân vào đơn vị công binh—nhiệm vụ mở đường, làm cầu, bảo đảm cho bộ đội hành quân. Công việc nặng nhọc, nguy hiểm, nhưng cũng vô cùng quan trọng. Những ngày hành quân, anh cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, dựng cầu tạm qua những con nước chảy xiết. Có những lúc, dưới làn đạn của địch, họ vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ để đoàn quân phía sau có thể tiến lên. Một lần, đơn vị của Sông nhận nhiệm vụ bắc cầu qua một con suối lớn để kịp thời đưa lực lượng qua trước khi trời sáng. Nước dâng cao, chảy xiết, từng thân cây được kéo đến, buộc lại trong bóng đêm. Công việc đang dang dở thì pháo địch bất ngờ bắn tới. Đất đá tung lên, nước bắn tung tóe. Nhiều người phải tạm rút vào bờ. Nhưng Sông không rời vị trí. Anh cùng một vài đồng đội tiếp tục ở lại, cố định những đoạn cầu còn dang dở. Tay trầy xước, người ướt sũng, nhưng anh vẫn bám chặt từng mối buộc. “Phải xong trước khi trời sáng!” — anh nói dứt khoát. Cuối cùng, cây cầu cũng hoàn thành. Khi những đơn vị đầu tiên vượt qua an toàn, Sông mới lặng lẽ ngồi xuống bên bờ, thở dốc, nhìn dòng nước cuốn trôi bọt trắng. Những năm tháng sau đó, anh tiếp tục công việc của mình—mở đường, bắc cầu, lấp hố bom. Không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng từng việc anh làm đều góp phần đưa bộ đội tiến lên phía trước. Trong ba lô của Sông luôn có một nắm đất nhỏ từ bờ sông quê. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, nắm chặt trong tay, như cảm nhận được dòng chảy quen thuộc đang tiếp thêm sức mạnh. Đối với đồng đội, anh là người ít nói nhưng luôn đi đầu trong công việc khó. Như chính tên gọi của mình, Sông không ồn ào, nhưng bền bỉ, liên tục, không bao giờ ngừng lại. Bùi Văn Sông đã đi qua những năm tháng hoa lửa bằng sự kiên trì và lặng lẽ. Anh không để lại những chiến công lớn, nhưng dấu chân anh in trên những con đường, những cây cầu—nơi bộ đội đã đi qua để tiến tới chiến thắng. Và như dòng sông quê hương, anh vẫn mãi chảy trong ký ức—bền bỉ, âm thầm, nhưng không bao giờ dừng lại.


