"Còn sống là còn may mắn"
(Bài viết thứ hai về ông Nguyễn Văn Nam) Là thương binh và nhiễm chất độc da cam, ông Nam vẫn lạc quan. "Tôi may mắn vì còn sống. Đồng đội tôi đã nằm xuống để tôi được trở về," ông nói. Câu chuyện của ông là câu chuyện của hàng ngàn thương binh khác – những người mang trên mình vết thương chiến tranh nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào cuộc sống.
Ông Nguyễn Văn Nam sinh năm 1948. Năm 1970, ông tình nguyện vào miền Nam tham gia kháng chiến chống Mỹ. Chiến tranh đã để lại trên người ông những vết thương không lành: ông là thương binh và bị nhiễm chất độc da cam. "Nhưng còn sống và được trở về là điều may mắn," ông bảo.
Hàng ngày, những cơn đau vẫn hành hạ ông. Nhưng ông không than trách. Ông thường bảo con cháu: "Cha đã được sống, được nhìn thấy đất nước hòa bình. Còn nhiều đồng đội của cha đã mãi mãi nằm lại trên đường Trường Sơn. Cha sống là sống cho cả phần của họ." Lạc quan và tràn đầy tình yêu đất nước – đó là "bông hoa" mà những người thương binh như ông đang nở giữa cuộc sống đời thường. Họ là những nhân chứng sống cho sự hy sinh và khát vọng hòa bình của dân tộc.


