CON SÔNG VĨNH BIỆT
Khoảng thời gian từ năm 1971 đến 1973 là giai đoạn chiến đấu vô cùng ác liệt. Khi ấy, để tiến vào các chiến trường, những chiến sĩ bộ đội buộc phải vượt qua con sông rộng lớn. Không có ghe, không có xuồng, họ chỉ còn cách gói ghém ba lô, súng đạn vào những bọc ni lông đơn sơ, rồi lặng lẽ bơi qua dòng nước lạnh buốt, giữa màn đêm dày đặc.
Những ngày đầu, khi địch chưa phát hiện, việc vượt sông diễn ra âm thầm mà an toàn. Dòng nước khi ấy như một người bạn thầm lặng, che chở cho từng bước tiến của các anh. Nhưng rồi, sự yên bình mong manh ấy nhanh chóng tan biến. Khi quân địch phát hiện ra hoạt động của bộ đội ta, chúng lập tức bố trí tàu tuần tra, giăng kín những cạm bẫy và mai phục dọc theo hai bờ sông.
Từ đó, mỗi lần vượt sông không còn là hành trình đơn thuần, mà trở thành cuộc đối mặt sinh tử. Chỉ cần một tiếng động nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng, cũng đủ để kẻ thù phát hiện. Những loạt đạn xé toạc màn đêm, dội xuống mặt nước như mưa. Nhiều chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại nơi dòng sông ấy, tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, các anh vẫn thường nói với nhau, như một cách để trấn an tinh thần: “Ai qua được dòng sông này thì sống, còn không… sẽ nằm lại nơi đây.” Câu nói ấy giản dị mà ám ảnh, vừa là lời động viên, vừa là sự chấp nhận số phận trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Họ gọi đây là con sông Vĩnh Biệt
Đối với bà Giang, con kênh Vĩnh Tế không chỉ là một địa danh, mà là một phần ký ức khắc sâu trong tim – nơi chứng kiến lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của biết bao con người. Dòng nước ấy đến nay vẫn chảy, hiền hòa và lặng lẽ, như thể đang kể lại câu chuyện của một thời máu lửa mà không ai có thể quên.



