CƠN SỐT KHÔNG TẮT
Tôi trở về từ chiến tranh với thân thể gần như còn nguyên vẹn. Không mất tay, không mất chân, không có vết sẹo dài nào đủ để người khác phải dừng mắt lại. Nhưng trong tôi, có một cơn sốt chưa bao giờ tắt. Nó theo tôi từ rừng sâu trở về làng cũ, từ tuổi trẻ sang tuổi già, lặng lẽ mà bền bỉ, như chính cuộc chiến đã đi qua đời tôi.
Ngày ở chiến khu, sốt rét là thứ kẻ thù không mang súng. Nó đến bất chợt, không báo trước, đánh gục người lính khi họ yếu nhất. Có những buổi sáng tôi còn gánh gạo, chiều đến đã nằm co quắp trong lán tre, toàn thân run bần bật, răng va vào nhau không sao dừng lại được. Không thuốc, không kim tiêm, chúng tôi chỉ có nước suối, nắm lá rừng và lòng kiên nhẫn chờ cơn sốt đi qua — nếu nó chịu đi.
Tôi nhớ một đêm trăng mờ. Rừng yên đến lạ. Tôi lên cơn sốt nặng, mồ hôi vã ra như tắm, đầu nóng rực rồi lại lạnh buốt. Trong cơn mê man, tôi nghe tiếng ai đó khấn rất khẽ, như nói với rừng, với đất, với cả những linh hồn chưa kịp gọi tên. Khi tỉnh lại, tôi thấy một đồng đội đã ngồi bên suốt đêm, lưng tựa gốc cây, mắt đỏ hoe vì thức trắng. Anh bảo:
“Tao sợ mày không qua nổi.”
Câu nói ấy nhẹ tênh, nhưng làm tôi nặng lòng đến tận bây giờ.
Không phải ai cũng qua được. Có người chết vì sốt, thân thể gầy mòn rồi tắt thở trong im lặng. Chúng tôi chôn họ vội vàng, không có quan tài, chỉ phủ mấy lớp lá khô. Đất rừng lấp nhanh, như muốn giấu đi những cái chết quá nhiều. Có những ngôi mộ, đến hôm sau đã không còn dấu vết. Tôi sợ nhất là điều đó — sợ một con người từng sống, từng chiến đấu, lại biến mất không để lại gì.
Chiến tranh kết thúc. Tôi trở về, mang theo trong người cơn sốt không tắt. Trái gió trở trời, đầu tôi đau nhức, tay chân rã rời, tim đập loạn xạ. Có những ngày tôi không bước nổi ra khỏi nhà. Người ta bảo tôi may mắn vì còn sống. Tôi cũng tin như vậy, cho đến khi nhận ra rằng sự sống này không hề nhẹ nhàng.
Tờ giấy chứng nhận bệnh binh tôi cất rất kỹ, không phải để khoe, mà để tự nhắc mình rằng những cơn đau này không phải vô cớ. Nó là phần còn sót lại của chiến tranh trong một con người đã trở về. Có những buổi chiều ngồi một mình, tôi nghĩ đến những người đã chết trong rừng. Có lẽ, họ đã yên nghỉ. Còn tôi thì vẫn đang tiếp tục cuộc chiến của riêng mình — cuộc chiến với ký ức, với bệnh tật, với thời gian.
Giờ đây, khi đất nước yên bình, cơn sốt trong tôi vẫn âm ỉ. Nó không còn làm tôi ngã gục, nhưng đủ để nhắc rằng chiến tranh chưa bao giờ rời đi hoàn toàn. Nó chỉ đổi cách tồn tại. Và tôi hiểu ra: có những người lính không ngã xuống trong chiến tranh, nhưng dành cả phần đời còn lại để gánh lấy dư âm của nó.
Tôi là bệnh binh. Tôi sống cùng cơn sốt không tắt ấy. Và tôi kể lại câu chuyện này, để những cái chết âm thầm không chìm vào quên lãng, để người sau hiểu rằng hòa bình không chỉ được xây bằng chiến thắng, mà còn bằng sự chịu đựng dài lâu của những người còn sống.



