“Con suối tuổi hai mươi”
Có một con suối nhỏ trên đường hành quân mà đơn vị tôi thường dừng lại nghỉ chân.
Mỗi lần tới đó, ai cũng tranh thủ rửa mặt, giặt áo, rồi ngồi nhìn dòng nước chảy.
Một đồng chí quê Hà Nội thường lấy trong ba lô ra chiếc lược nhỏ, chải lại mái tóc đã bết bụi đỏ.
Anh cười:
“Biết đâu sau này còn có người yêu.”
Cả tổ phá lên cười giữa rừng.
Chiến tranh khốc liệt là thế, nhưng những người lính tuổi đôi mươi vẫn giữ trong lòng những ước mơ rất trẻ.



