CON TÀU RỜI BẾN TRONG BUỔI SÁNG MÙ SƯƠNG
Buổi sáng con tàu hải quân rời bến trong màn sương dày ở quân cảng Hải Phòng đã trở thành khoảnh khắc mở đầu không thể quên của đời lính biển Nguyễn Tá Thuần.
Bác Thuần kể rằng, chuyến hải trình đầu tiên không ồn ào như người ta vẫn nghĩ, mà lặng lẽ đến nao lòng. Sáng hôm ấy, sương phủ kín mặt sông, con tàu từ từ rời bến, tiếng máy nổ trầm đục vang lên giữa không gian mờ ảo. “Tôi đứng trên boong, nhìn bờ xa dần mà không dám ngoái lại,” bác nói, giọng chậm rãi. Người viết hiểu rằng, đó là khoảnh khắc người lính trẻ tự cắt mình khỏi vòng tay gia đình để bước vào một hành trình mới.
Ra khỏi cửa biển, sóng bắt đầu lớn, con tàu nhấp nhô dữ dội, nhiều chiến sĩ nôn nao vì say sóng. Bác Thuần cũng không ngoại lệ. “Người mệt rã rời, nhưng nghe lệnh là vẫn phải vào vị trí,” bác kể. Trong gian khó ban đầu ấy, bác học được bài học đầu tiên của người lính biển: phải làm chủ bản thân trước khi làm chủ sóng gió.
Khi con tàu ổn định hải trình, bác đứng lặng nhìn biển xanh trải dài đến vô tận, lòng dâng lên một cảm giác rất lạ. “Lúc đó tôi hiểu, từ nay biển là nhà, tàu là quê,” bác nói. Câu nói mộc mạc ấy đã theo bác suốt những năm tháng quân ngũ sau này.



