Con thuyền độc mộc
Ở vùng rừng ngập, ông Chín có chiếc thuyền độc mộc. Đêm nào ông cũng chèo thuyền đưa cán bộ qua sông. Thuyền nhỏ, chỉ cần sóng mạnh là lật, nhưng ông không sợ.
Ông chèo rất nhẹ, không để mái chèo khua nước. Có hôm địch tuần tra sát bờ, ông dừng lại, thuyền đứng yên giữa sông như khúc gỗ trôi.
Cán bộ thì thầm: “Bác có sợ không?”
Ông Chín cười nhỏ: “Sợ chứ, nhưng sợ mà không làm thì ai làm?”
Nhờ chiếc thuyền độc mộc, nhiều chuyến tài liệu và thuốc men được chuyển an toàn. Sau chiến tranh, thuyền được đưa lên bờ, đặt trong nhà truyền thống.
Người ta nói chiếc thuyền ấy không chỉ chở người, mà chở cả lòng tin của nhân dân. Và ông Chín, người chèo thuyền lặng lẽ, đã góp phần nối liền hai bờ sống chết bằng đôi tay chai sạn.



