Người có công giúp đỡ cách mạng

Con Thuyền Lá Giữa Dòng Kênh

An Giang18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa nước nổi năm 1967, vùng đồng bằng sông Cửu Long mênh mông nước. Những con kênh chằng chịt trở thành tuyến đường vận chuyển quan trọng giữa các căn cứ. Ban ngày, mặt nước yên ả như bao ngày khác, nhưng khi đêm xuống, từng chiếc xuồng nhỏ lại lặng lẽ mang theo thuốc men, tài liệu và lương thực vượt qua những vùng nguy hiểm.

Chiến sĩ giao liên Trần Văn Phước, hai mươi ba tuổi, quê ở Long An, có một thói quen đặc biệt.

Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ.

Anh đều gấp một chiếc thuyền bằng lá dừa.

Rồi nhẹ nhàng thả xuống dòng kênh.

Đó là thói quen có từ thuở nhỏ.

Khi còn theo cha đi cắt lúa.

Cha anh từng nói:

"Con thuyền."

"Dù nhỏ."

"Cũng biết."

"Tìm đường."

"Ra sông lớn."

Phước luôn nhớ lời ấy.

Một đêm.

Sau khi đưa tài liệu đến căn cứ an toàn.

Anh gặp một cậu bé đang ngồi khóc bên bờ kênh.

Chiếc thuyền lá của em vừa bị nước cuốn mất.

Phước ngồi xuống.

Lặng lẽ gấp cho em một chiếc thuyền khác.

Cậu bé cười tươi.

Hai tay nâng niu con thuyền nhỏ.

"Chú ơi."

"Nó sẽ."

"Ra biển."

"Không?"

Phước nhìn dòng nước đang chảy.

Mỉm cười.

"Nếu."

"Nó cứ."

"Đi mãi."

"Thì sẽ."

"Tới."

Đêm ấy.

Anh lại thả thêm một chiếc thuyền lá.

Nó xoay nhẹ.

Rồi lặng lẽ trôi theo dòng nước.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về cụ Huỳnh Thúc Kháng, người luôn giữ vững niềm tin vào tương lai của dân tộc, dù trải qua biết bao gian khó.

Ông nói:

"Muốn."

"Đi xa."

"Phải giữ."

"Niềm tin."

"Vào."

"Con đường."

"Mình chọn."

Phước nhìn theo chiếc thuyền đã khuất.

Anh hiểu rằng.

Con người cũng giống như con thuyền.

Quan trọng nhất.

Là không ngừng tiến về phía trước.

Sau ngày đất nước thống nhất, Phước trở về quê làm người lái đò.

Mỗi chiều.

Ông vẫn gấp những chiếc thuyền lá tặng lũ trẻ trong xóm.

Một hôm.

Một cậu bé hỏi:

"Ông ơi."

"Sao ông."

"Thích gấp."

"Thuyền vậy?"

Phước mỉm cười.

Ông đặt chiếc thuyền lên mặt nước.

"Vì mỗi."

"Con thuyền."

"Nhắc ông."

"Rằng."

"Dù nhỏ."

"Đến đâu."

"Cũng có."

"Một hành trình."

"Để đi."

Lũ trẻ nhìn theo chiếc thuyền trôi xa.

Ngoài dòng kênh, nắng chiều phủ ánh vàng lên mặt nước lấp lánh.

Phước lặng lẽ chống mái chèo.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, niềm tin đôi khi được gửi gắm vào những điều giản dị nhất. Một con thuyền lá mong manh không thể chở vũ khí hay lương thực, nhưng nó mang theo khát vọng về hòa bình, về những hành trình bình yên và về một ngày mai tươi sáng mà cả dân tộc luôn hướng tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn