Bài viết

Cồn Tiên – Những ngày sống giữa mưa bom bão đạn

Hà Nội14/08/2026Xã Ba Tơ (Đoàn xã Ba Tơ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ở Quảng Trị, bên cạnh Làng Vây và Khe Sanh, Cồn Tiên cũng là một địa danh gắn với ký ức chiến trường của ông Nghĩa.

Nếu sau này chiến tranh chỉ còn được nhắc lại qua những trang sách hay những câu chuyện lịch sử, thì với những người từng trực tiếp trải qua như ông, chiến tranh lại là những ngày tháng rất thật. Đó là những ngày phải sống và làm nhiệm vụ giữa bom đạn, thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy.

Ông nhớ nhất sự ác liệt của chiến trường. “Trên trời là mưa bom bão đạn” – câu nói giản dị ấy nhưng chứa đựng cả một quãng đời của người lính. Bom đạn không chỉ xuất hiện trong những trận đánh mà trở thành một phần của cuộc sống hàng ngày.

Ở Cồn Tiên, ông cùng đồng đội vẫn phải thực hiện nhiệm vụ của đơn vị vận tải. Lương thực cần được đưa vào phía trước, thương binh cần được đưa ra khỏi chiến trường. Dù hoàn cảnh nguy hiểm đến đâu, nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Điều kiện sinh hoạt của người lính lúc ấy cũng vô cùng thiếu thốn. Có những lúc đến nước để ăn cơm cũng không có. Những nhu cầu bình thường nhất của cuộc sống trở thành điều khó khăn giữa chiến trường.

Nhưng thiếu thốn về vật chất không làm mất đi tinh thần của những người lính trẻ.

Họ cùng nhau chia sẻ từng khó khăn, động viên nhau vượt qua những ngày tháng gian khổ. Khi một người mệt mỏi, những người còn lại động viên. Khi có đồng đội gặp khó khăn, mọi người cùng tìm cách giúp đỡ.

Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ông Nghĩa càng cảm nhận rõ tình đồng chí, đồng đội. Giữa chiến trường, họ không chỉ là những người cùng đơn vị mà còn là những người cùng chia sẻ với nhau tuổi trẻ, hiểm nguy, mất mát và cả những hy vọng về ngày hòa bình.

Nhìn lại những năm tháng ấy, điều ông nhớ nhất không chỉ là bom đạn.

Ông nhớ những người đã cùng mình đi qua chiến tranh.

Những người lính trẻ khi ấy đều có một điểm chung: quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, quyết tâm đánh Mỹ cứu nước và không nghĩ đến chuyện trốn chạy hay đào ngũ. Dù chiến trường khắc nghiệt đến đâu, họ vẫn tin rằng mình đang góp một phần sức lực vào cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho đất nước.

Cồn Tiên rồi cũng trở thành một địa danh của lịch sử. Nhưng đối với ông Nghĩa, nơi ấy còn là một phần ký ức của tuổi trẻ – nơi ông đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, cảm nhận sự thiếu thốn của đời lính và càng thấm thía giá trị của tình đồng đội.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng ở Quảng Trị vẫn còn nguyên trong ký ức ông. Bởi đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của một người lính đã được thử thách giữa mưa bom bão đạn, và cũng là nơi ông cùng đồng đội đã sống với nhau bằng tất cả sự gắn bó và yêu thương.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn