CÔNG BINH MỞ ĐƯỜNG TIẾN VỀ SÀI GÒN: NHỮNG BƯỚC CHÂN TẠO NÊN TỐC ĐỘ THẦN TỐC
Trương Ngọc Mai

Thắng lợi vĩ đại của Chiến dịch Hồ Chí Minh thường được khắc họa bằng hình ảnh những chiếc xe tăng húc văng cổng Dinh Độc Lập hay hàng ngàn quân điệp điệp trùng trùng tiến vào phố phường. Nhưng để có được tư thế thần tốc, táo bạo đó, phía sau đội hình chiến đấu là công lao thầm lặng nhưng có ý nghĩa quyết định của lực lượng Bộ đội Công binh. Họ chính là những người đã đi trước một bước, dọn sạch chướng ngại, dựng cầu, mở đường cho toàn bộ bộ máy chiến tranh cơ động với quy mô chưa từng có trong lịch sử.
Trong cuộc Tổng tiến công Xuân 1975, địa hình Nam Bộ với hệ thống sông rạch chằng chịt và vô số cầu cống bị đối phương phá hủy khi rút chạy đã đặt ra thách thức khủng kíp cho khả năng tiến quân. Từ ngày 26 đến ngày 29/4/1975, hàng ngàn chiến sĩ công binh đã lăn xộn trên khắp các hướng tiến công. Họ vừa phải rà phá hàng ngàn quả mìn chống tăng, vừa phải vận hành các bộ cầu phao trọng tải lớn dưới tầm bắn của pháo binh địch để đưa những khối thép hàng chục tấn của các Quân đoàn 1, 2, 3, 4 vượt sông.
Tốc độ của bộ đội công binh chính là tốc độ của toàn bộ chiến dịch. Nếu một cây cầu bị đứt hay một tuyến đường bị tắc nghẽn, tính bất ngờ và sức ép của đòn tiến công sẽ lập tức bị suy giảm. Mồ hôi và máu của những người lính công binh đã đổ xuống trên từng nhịp cầu phao khẩn cấp, từng km đường rừng vừa xẻ dọc. Sự hy sinh thầm lặng của họ đã tạo nên một thế trận cơ động vô tiền khoáng hậu, biến phương châm "Thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng" của Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ một quyết tâm chiến lược trở thành hiện thực rực rỡ trên chiến trường.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



